🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: Cô nương (3)

Tạ Liên hơi giật mình vì bất ngờ bị ôm từ phía sau, khẽ thốt lên: "Tam Lang!"

Hoa Thành vòng tay qua eo Tạ Liên, gục đầu trên vai y cọ cọ rầu rĩ không thôi.

Mãi mà cũng không thấy hắn nói gì chỉ lẳng lặng ở nguyên như thế. Tạ Liên biết Tam Lang của mình đây là đang làm nũng, không biết là lại bất mãn điều gì hay là đang đòi hỏi cái gì, y phì cười hỏi:

"Đệ đây là đang ủy khuất chuyện gì nha?"

"..."

"Tam Lang?"

Hoa Thành một mực im lặng không trả lời y khiến y có chút không quen, Tạ Liên liền xoay người lại nâng mặt Hoa Thành, chỉ thấy Tam Lang của y lúc này vẻ mặt buồn bã không thôi. Không rõ là hắn đang có chuyện gì không vui, hỏi cũng không chịu nói cho y, Tạ Liên nắm lấy tay Hoa Thành kéo hắn ngồi bên ghế, nhẹ nhàng hỏi:

"Tam Lang, đệ có chuyện gì không vui không thể nói cho ta biết sao? Biết đâu ta có thể giúp đệ."

Hoa Thành nghe y nhẹ nhàng hỏi han bèn nâng mắt, tay đan vào nhau hơi mím môi: "Ta..."

Tạ Liên thấy đây có vẻ là chuyện không đơn giản, liền rất nghiêm túc kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của hắn, đan tay vào tay Hoa Thành.

Ngón tay hắn khẽ run một cái, sau đó cũng nắm chặt lấy tay y, nhỏ giọng hỏi: "Huynh thật không biết sao?"

Không biết? Không biết chuyện gì cơ? Là y bỏ lỡ cái gì hay sao???

Tạ Liên mờ mịt "hả" một tiếng. Nhìn thấy biểu tình khó hiểu của y, Hoa Thành khẽ thở dài.

Có lẽ ca ca của hắn thật sự không thấy cô nương kia là đang có tình ý với y, y hoàn toàn vô tư nghĩ rằng y cứu giúp cô nương đó thì cô nương đó liền chỉ có mỗi ý nghĩ bồi đáp lại y, không suy xét đến việc người ta sẽ rung động vì y.

Hoa Thành đau đầu không thôi. Tuy là hắn chắc chắn rằng vị quý nhân của hắn sẽ không vì một cô nương xinh đẹp khác tiếp cận mà bỏ quên mất hắn, lời đến bên miệng liền nuốt ngược lại vào trong đổi thành: "Cũng không có gì, chỉ là... bị ca ca bỏ quên mất ở phiên chợ ta thực ủy khuất."

Không nghĩ tới vì chuyện này mà Hoa Thành lại rầu rĩ đến thế, Tạ Liên mở to mắt ngớ cả người rồi bật cười.

"Haha, Tam Lang, đệ là vì chuyện này mà không vui sao? Là lỗi của ta...phụt hahaha"

Cười đến chảy cả nước mắt, sao Tam Lang của y lại đáng yêu đến mức này cơ chứ? Thật là... Cười đã rồi Tạ Liên hôn lên môi Hoa Thành một cái hai má hồng hồng hỏi:

"Như thế này được rồi chứ?"

Rầm!!!

"Tam Lang! Ưm..."

Hoa Thành đẩy ngã Tạ Liên lên bàn, giữ chặt hai tay y ép trên đầu ngậm lấy đôi môi ngọt ngào của y. Nụ hôn này vừa táo bạo lại vô cùng chiếm hữu bức cho y khó mà thở được, rất nhanh chóng đầu lưỡi hắn bắt đầu xâm nhập vào khoang miệng cuốn lấy lưỡi y, cổ tay bị giữ lại không cách nào giãy ra, Hoa Thành một chân chắn giữ hai chân y, hôn càng ngấu nghiến hơn mãi cho đến khi trong miệng có vị tanh ngọt, hắn mới buông tha cho y.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...