Chương 8: Cô nương (2)
Thiếu nữ tuổi 15, 16 rất dễ sa vào lưới tình, đôi khi chỉ cần một cái liếc mắt hay vô tình chạm mắt nhau là đã có thể hai má nóng lên, tim rung động, trong lòng ngày đêm ôm tương tư, mong muốn được cùng người tay trong tay. Huống chi người mình động tâm lại còn là một mỹ nam tử dịu dàng cứu mình khỏi tay của một gã bỉ ổi lòng mang tâm tư xấu xa.
Gió lạnh thoáng qua bắt đầu rơi những hạt tuyết trắng, Bạch Nhi vừa nãy vì giằng co mà ngã trên tuyết bây giờ mới phát giác mà run rẩy vì lạnh. Nhìn thấy nàng trên thân không mặc trang phục mùa đông, y phục không mỏng cũng không dày lại không có áo choàng che chắn dưới thời tiết rét lạnh. Tạ Liên khẽ thời dài, cởi áo choàng của mình choàng lên người Bạch Nhi.
Tạ Liên nói: "Muội chưa chuẩn bị y phục mùa đông sao? Nếu không chê, muội của thể dùng cái của ta, dù chỉ là một chiếc áo choàng nhưng chí ít muội có thể được giữ ấm một chút."
Bạch Nhi vì hành động của Tạ Liên mà tim đập nhanh không thôi, cả khuôn mặt đều nhuộm hồng vì ngại ngùng. Nàng không ngờ nàng lại có thể gặp được một người tuyệt mỹ đến vậy, y lại vô cùng tinh ý quan tâm đến nàng. Rung động trong lòng lại nhiều hơn trước, thầm nhủ "Huynh thật tốt, ta thật thích huynh!"
Bạch Nhi vén tóc, ngại ngại ngùng ngùng mà nói lời cảm tạ: "Huynh thật tốt, muội chưa từng gặp ai tốt bụng như huynh. Đa tạ huynh vì đã cứu muội lại còn quan tâm đến muội. Tạ Liên ca ca, muội..."
"Ca ca, huynh quên mất Tam Lang rồi sao? Ta thật đau lòng."
Lời nói bị cắt ngang, Hoa Thành bước đến bỏ qua Bạch Nhi đang đứng cùng Tạ Liên, lời nói rõ là đang vừa ủy khuất vừa giận hờn.
Nhìn thấy Hoa Thành mới chợt nhớ vừa nãy giải quyết vài chuyện mà quên mất Tam Lang đang đi cùng mình, bấy giờ Tạ Liên mới cảm thấy hơi có lỗi, liền giải thích:
"Lúc nãy xảy ra chút chuyện ta chỉ đi giải quyết một chút thôi. Ta không cố ý quên mất đệ đâu, xin lỗi Tam Lang nha."
Hoa Thành nhướn một bên mày: "Vậy mọi chuyện đã xong rồi chứ?"
Tạ Liên thấy hắn không truy xét nữa mới thở phào một cái liền mỉm cười vui vẻ: "Đã xong rồi."
Hoa Thành lúc này mới phủi đi vài hạt tuyết rơi trên vai Tạ Liên rồi cởi áo choàng của mình choàng lên người y, buộc chặt nút thắt trên cổ áo.
"Tuyết bắt đầu rơi rồi, đừng để bị phong hàn."
Bạch Nhi từ lúc Hoa Thành xuất hiện đều bị lơ đi, nhìn hai người huynh huynh ta ta, trong lòng không chịu cứ thế mà bị bỏ quên mất liền cất tiếng hỏi: "Vị công tử này..."
Hoa Thành lúc này mới quay sang liếc mắt nhìn Bạch Nhi. Bạch Nhi vừa nhìn thấy rõ khuôn mặt của Hoa Thành không khỏi sửng sốt. Tạ Liên vừa cao lại còn mang vẻ ngoài tuấn tú, dịu dàng, nhưng nam nhân trước mắt này lại còn cao hơn Tạ Liên gần một cái đầu, đường nét khuôn mặt nam tính vô cùng, da trắng như tuyết, ánh mắt sắc bén lại sáng như sao... Gọi là bách niên nan ngộ cũng không có gì quá đáng.
Trong một ngày nàng gặp một lần tận hai đại nam nhân lóa mắt thế này, trước đây đều là chưa từng có.
Đây quả là một nam nhân tuấn mỹ đến cực điểm, nhưng vẻ đẹp này lại có vẻ tà mị quyến rũ, cách nam nhân này nhìn nàng khác hoàn toàn với Tạ Liên, đó là một gương mặt vô cùng lạnh lùng hoàn toàn không để nàng vào mắt, lại có chút chán ghét.
Bình luận