🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 62: Chuông bạc (H)

Hôm nay Hoa Thành cùng Tạ Liên xuống chợ mua một ít đồ về nhà, trong lúc Tạ Liên đang chăm chú lựa đồ trên các hàng quán xung quanh, Hoa Thành đảo mắt một vòng, chợt ánh mắt dừng lại trên một sạp hàng bán trang sức gần đó.

Sạp hàng đó không hề lớn, quầy hàng cũng chỉ bày lên vài món trang sức tầm thường không có gì đặc biệt, chỉ là vài cái trâm cài hoa, hương cao, ngọc bội, phấn thơm,... bán đầy trên đường chợ, so ra có khi còn không bằng những gian hàng khác. Thế nhưng mắt thấy lão bà ngồi một mình trông quán, tóc bạc phơ ngồi lủi thủi một mình cố gắng chào hàng, không hiểu sao hắn vẫn bước đến, hạ mắt nhìn các món đồ trên quầy.

Bên này Tạ Liên đang bận bịu chọn ra vài hoa quả tươi ngọt nên cũng không chú ý đến Hoa Thành vốn đang đứng bên cạnh mình đã đi đâu mất, mà hắn đi cũng không có gọi y, thầm nghĩ sẽ nhanh chóng quay lại trước khi y lựa xong đồ của mình, hơn nữa gian hàng hắn đi cũng chỉ cách chỗ Tạ Liên đứng hai sạp, thật sự không xa chút nào, thế nên hắn mới yên tâm mà rời đi một chút.

Lão bà thấy Hoa Thành đi đến xem trang sức liền mỉm cười niềm nở giới thiệu từng món trên quầy, hứng khởi cực kỳ. Hắn xem các món hàng được bày ra, thực sự trông qua chẳng có gì vừa ý hắn, nhưng nhìn đi nhìn lại Hoa Thành bỗng nhìn thấy một chiếc lắc bạc gắn một chiếc chuông nhỏ, sợi mảnh lấp lánh nằm ở phía trong góc quầy.

Như nghĩ ra cái gì đó, khóe môi bất giác nhếch lên một đường cong nhẹ. Hoa Thành cầm lên chiếc lắc bạc, không nói không rằng đặt lên bàn một mảnh lá vàng rồi ngoảnh mặt rời đi.

Một bộ thong dong nước chảy mây bay, hắn đến chẳng còn thèm nghe lão bà nói gì, tự mình xem hàng rồi chọn hàng, chọn rồi không hỏi giá cả mà trực tiếp để lại lá vàng rồi một mạch rời đi không nói tiếng nào, lão bà nhìn thấy cũng không kịp nói gì hay làm gì. Quả thực là từ xưa đến nay chưa từng gặp vị khách nào quái đản như hắn, như ma như quỷ mà đến, để lại tiền rồi đi mất hút, lão bà muốn thối lại tiền thừa cũng không kịp, gọi với theo hắn cũng không thèm ngoảnh lại mà nhìn.

Hoa Thành cất đi chiếc lắc bạc vào ngực áo, mỉm cười quay lại chỗ Tạ Liên đang đứng. Vừa ngay lúc này, Tạ Liên trả xong tiền cho đống đồ của mình rồi quay lại nói:

"Tam Lang, ta xong rồi. Mau về thôi."

Hoa Thành đi rất nhanh, chớp mắt một cái đã như chưa từng biến mất mà trở lại đứng cạnh y, cười cười cầm hộ đồ cho Tạ Liên rồi cất bước.

"Được, vất vả cho ca ca rồi."

Mắt thấy tâm trạng Hoa Thành lúc này coi bộ khá tốt, Tạ Liên nhìn nhìn một hồi rồi cất tiếng hỏi: "Coi bộ đệ có vẻ rất vui nha, bộ Tam Lang thấy thứ gì thú vị lắm hả?"

Nghe y hỏi, hắn khẽ nhướn mày đảo mắt nói: "Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là đi cùng ca ca ta cảm thấy rất vui thôi."

Khoảng thời gian hai người ở cùng nhau cũng đã rất dài, Tạ Liên nhìn qua nét mặt này của hắn liền biết Hoa Thành đây là vừa mới nghĩ ra được trò gì đó mới mẻ thú vị, nhất định là hắn sẽ chờ thời cơ đến để bày ra dụ y chơi cùng hắn.

Thật chẳng lạ một chút nào cái biểu hiện này của hắn mà.

Nghĩ như vậy, Tạ Liên chỉ biết lắc đầu, chẳng biết lần này hắn sẽ lại làm gì nữa đây.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...