🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 139: Cấm ái (2)

Tiết trời vào thu, không khí xung quanh càng trở nên mát mẻ hơn trước rất nhiều, ngoài trời thậm chí còn bắt đầu có những đợt mưa thường xuyên kéo đến, đôi khi là tầm tã, khi lại lất phất nhưng dai dẳng chẳng có dấu hiệu dừng. 

Tạ Liên ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài, khẽ thở dài. Kể từ chiều hôm đó mỗi ngày đều mưa không ngớt, hôm nay cũng vậy, mưa thậm chí còn lớn hơn ngày hôm qua, mây đen giăng đầy trời. Y ngồi đó cũng đã được một lúc rất lâu, có lẽ là từ sớm, sách cầm trên tay cả ngày đều chẳng đọc nổi được chữ nào, cứ hai ba trang đầu như vậy cả buổi không dời đi được, mà cho dù có đọc, trong đầu y vẫn chẳng lưu lại được chữ gì. 

Vì không muốn cứ phí hoài thời gian như vậy, Tạ Liên lúc này mới gấp sách lại cất đi, sau cùng đi vào trong ngồi thiền tĩnh tọa. Ấy thế mà còn chưa ngồi được bao lâu, Tạ Liên bên tai chợt nghe thấy tiếng đạp nước nho nhỏ phát ra từ ngoài cửa. Y nhắm mắt, vẫn lờ đi tiếng bước chân đang gần tiến lại đạo quán.

Có lẽ là ai đó trú nhờ mưa dưới mái hiên chỗ y thôi.

Tạ Liên thả lỏng cơ thể, không còn quan tâm xem ở ngoài phát ra tiếng động gì hay không nữa. 

Bịch, bịch...

"..."

Một lần nữa, sự tập trung mà Tạ Liên dựng lên lại tiếp tục bị tiếng động kia làm cho phân tâm, bởi vì y nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đi vào trong đạo quán của y. Tạ Liên vẫn yên lặng ngồi đó, trong lòng tự hỏi: "Là ai vào trời mưa thế này lại còn đến đây?"

Dần dần, tiếng bước chân đó hướng vào bên trong, tiến gần về phía y. Tạ Liên lúc này không thể nào không lờ nó đi được nữa, tuy mắt vẫn nhắm, song trong lòng y đã có chút sự phòng bị, không biết là ai đến mà lại im thin thít như thế.

Có thể nói, người bình thường khi đến nhà ai chắc chắn sẽ hỏi xem quanh đây có ai hay không, hoặc là sẽ phát ra vài âm thanh nào đó, chứ không thể chỉ có im lặng như vậy đi qua đi lại không nói gì được. Còn chưa nói đến bước chân đến gần chỗ y như vậy, người nọ chắc chắn đã nhận ra ở đây có người, không thể không lên tiếng báo cho chủ nhà biết được. 

Càng nghĩ, Tạ Liên càng cảm thấy quái lạ. 

Sau một hồi suy nghĩ, đợi đến khi tiếng bước chân kia đã dừng ngay trước mặt mình, y mới chậm rãi mở mắt. Vừa lúc này, người nọ đứng trước mặt y bỗng cất lời.

"Ca ca."

Tạ Liên ngẩng đầu, nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình là Tam Lang, y phải mất một lúc mới chợt thở dài, nói: "Quả nhiên là đệ. Vì sao đệ đến lại không nói gì? Làm ta lại tưởng ai khác."

Tam Lang lúc này mới "ồ" một tiếng, nhướn mày hỏi: "Ca ca còn đợi ai khác sao?"

"Không có." Tạ Liên lắc đầu. Ngừng một lúc, y lại hỏi: "Phải rồi, Tam Lang, trời mưa thế này sao đệ lại đến? Có bị ướt không?"

Tam Lang cười, điệu bộ thản nhiên đi tới ngồi xuống bên cạnh y rồi nghiêng đầu đáp: "Không ướt, đệ có mang theo ô."

Nói rồi lại thở dài, thiếu niên đảo mắt nhìn quanh gian nhà nhỏ hẹp xung quanh mình một vòng, thấy bên góc nhà có chỗ bị dột, phía dưới có một chiếc xô cũ hứng mưa, hắn trầm mặc hồi lâu, sau cùng mới tiếp tục đáp lại câu hỏi của Tạ Liên: "Sao vậy? Hình như Tam Lang không được ca ca chào đón lắm thì phải?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...