🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 105: Ca ca hóa ngốc (1)

"Thái tử điện hạ, huynh biết ta là ai không?"

Phong Tín một mặt chỉ vào bản thân mình, một mặt lại nhìn chăm chăm vào Tạ Liên, hỏi y. Thế nhưng quả không sai, lần này Tạ Liên cũng như đối với Mộ Tình, y chớp chớp mắt, cười nói: "Hả? Ngươi là ai thế? Ta không biết đâu nha, nhưng mà ta có cái bánh nè, ngươi muốn ăn không?"

Phong Tín giật giật khóe môi, nâng tay chống trán im lặng một hồi lâu, lát sau lại quay sang Hoa Thành nói: "Huyết Vũ Thám Hoa, điện hạ rốt cuộc tại sao lại thành ra như vậy? Có phải là ngươi chèn ép y đến nỗi làm điện hạ hóa ngốc luôn rồi không?"

Nghe vậy, Hoa Thành sắc mặt liền trầm xuống trông thấy, bực bội nói: "Nói bậy cái gì? Nếu đã biết nguyên nhân từ đâu huynh ấy trở nên như vậy, ta còn gọi các ngươi đến xem thử à?"

Mộ Tình kéo ghế ngồi đối diện Tạ Liên, giơ hai ngón tay lên, hỏi: "Huynh có biết đây là số mấy không?"

Tạ Liên gật đầu, đáp: "Hai."

Xem ra là không ngốc đến mức chuyện này cũng không biết.

Mộ Tình gật gù, lại hỏi: "Vậy huynh có biết huynh tên gọi là gì không?"

Tạ Liên nghĩ nghĩ một hồi, bèn nói: "Ta tất nhiên là tên Ca Ca rồi, có phải không?"

"..." Mộ Tình sầm mặt.

Không cần nói cũng biết, y chắc chắn là không biết tên của mình là gì! Nhất định là từ đầu đến cuối nghe cái người kia gọi "ca ca, ca ca" cho nên mới nghĩ mình tên là Ca Ca.

Có ngốc không cơ chứ?!

Mộ Tình thở dài một cái, nói: "Điện hạ, tên của huynh là Tạ Liên, không phải là cái quỷ kia."

Nghe Mộ Tình nói như vậy, Tạ Liên bất ngờ không thôi, y trợn to hai mắt, thốt lên: "Vậy sao? Ta tên là như vậy á?"

Vừa nói y vừa cười ngu ngơ gãi gãi đầu, bộ dạng ngốc hết sức ngốc. Mộ Tình nhìn sắp không nổi nữa, rốt cuộc quay sang nhìn Hoa Thành, nói: "Điện hạ thực sự hóa ngốc luôn rồi, ta thấy hay là ngươi cứ giao huynh ấy cho bọn ta đi, biết đâu ở Thiên Đình có người giúp được y?"

Nghe Mộ Tình ngỏ ý muốn mang người đi, Hoa Thành lập tức lắc đầu từ chối: "Không được."

Đám thần quan kia khi trước đối với Tạ Liên cũng chẳng tốt gì, sau này đánh bại Quân Ngô rồi mới khá một chút, lúc này y đột nhiên lại ngốc ngốc như vậy, ai biết được sẽ có kẻ nào lợi dụng y không biết gì liền bắt nạt hay không?

Còn chưa kể ngày ngày hắn đều ở bên cạnh y từ sớm đã thành thói quen, xa nhau một khắc cũng không được, một ngày đã không thể nào chịu nổi, lần này muốn mang y đi rời khỏi hắn, thử hỏi hắn làm sao mà chịu được đây?

Cũng vì vậy, Hoa Thành hắn tất nhiên không đồng ý, quyết tuyệt giữ Tạ Liên bên cạnh mình không cho tách ra.

Mộ Tình thấy Hoa Thành từ chối lời đề nghị của mình bèn khoanh tay khịt mũi "hừ" một tiếng, nhíu mày nói: "Ngươi thấy huynh ấy đến cả tên mình cũng không biết như vậy còn không để huynh ấy đi để tìm người giúp, ta thấy ngươi có vẻ hơi ích kỷ quá rồi đó."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...