Chương 77: Bắt gặp (H)
Hoa Thành buổi sáng sau khi thức dậy trở người ôm Tạ Liên vào lòng, thấy y còn đang ngủ say sưa, hắn bèn hạ xuống một nụ hôn nhẹ lên trán y, khẽ thì thầm:
"Ca ca, buổi sáng tốt lành. Tam Lang hôm nay có việc gấp không thể nán lại với huynh lâu được rồi, ta đi rồi lại về, ca ca ở nhà ngoan nhé."
Nghe thấy giọng Hoa Thành nói sát bên tai, Tạ Liên hơi động mình, "ưm" nhỏ một tiếng, theo bản năng mà dựa sát vào người hắn dụi dụi, mơ ngủ nói:
"Đừng đi mà..."
Thấy người lúc ngủ mà cũng muốn níu mình lại như thế, Hoa Thành quả thực chẳng muốn đi chút nào, lúc này hận không thể nằm lười cùng y cả ngày mới tốt. Nhưng việc không thể không làm, thế là Hoa Thành nằm ôm ôm người thêm một lúc nữa, chốc sau đành phải tiếc nuối mà rời giường, cẩn thận đem chăn đắp lại chỉnh tề cho Tạ Liên rồi căn dặn tỳ nữ chờ y dậy thì mang bữa sáng tới cho y, tuyệt đối không được để y bỏ mất bữa nào.
Sắp xếp ổn thỏa mọi việc ở nhà, sau đó Hoa Thành mới an tâm mà rời đi.
Tạ Liên bên này được Hoa Thành đắp chăn kê gối, thoải mái đến mức ngủ mà không biết hắn đã đi từ lúc nào, ôm gối ngủ đến gần trưa.
Đến tận khi y đã thức dậy, tay sờ sờ bên cạnh không thấy người đâu, Tạ Liên bấy giờ mới choàng tỉnh mở to mắt nhìn dáo dác xung quanh, tay sờ lên đệm giường bên cạnh đã thấy lạnh ngắt một mảng, có lẽ người đã rời đi từ sớm.
Tạ Liên ngây người hồi lâu, lúc này chợt nhớ tới bữa tối hôm qua Hoa Thành có nói với mình hôm nay hắn có việc cần phải ra ngoài, có lẽ là đến chiều muộn mới về.
Nghĩ đến đây, Tạ Liên bỗng chốc âm trầm hẳn đi, y buồn hiu ngồi trên giường, tóc tai rối bời mặt mày ngốc ngốc, nhịn không được mà cảm thấy hơi ủy khuất.
Lần này Tạ Liên không còn bận rộn sự vụ nữa, cả ngày đều ở nhà chơi đùa với Hoa Thành, có khi còn tản bộ ngắm cảm mà ngâm thơ, đôi khi lại buổi đêm trèo lên nóc nhà ngồi, vừa thưởng rượu vừa ngắm trăng, cùng nhau hàn huyên cả đêm. Vậy mà chẳng được mấy hôm, Hoa Thành lại bắt đầu trở nên bận rộn, cả ngày đi đi về về, mà cho dù Tạ Liên có đòi đi theo giúp một tay, Hoa Thành vẫn như cũ mà xua tay từ chối, tuyệt nhiên chỉ cho phép người cẩn thận nghỉ ngơi chứ không ép làm việc này nọ, ngược lại còn chăm sóc nhắc nhở y một phen.
Bản thân lần trước cũng bận rộn bỏ bê hắn, lúc đó cũng không nghĩ gì nhiều, bây giờ Hoa Thành chỉ vừa bận có một chút, y lại đâm ra suy nghĩ sầu não cả ngày trời.
Khẽ thở dài, Tạ Liên tung chăn muốn dậy, bỗng phát hiện có gì đó kỳ lạ trên người mình.
Tầm mắt vừa dời xuống, Tạ Liên đã khựng ngay người lại, cảm thấy có chút khó tin khi thấy mình hôm nay tự dưng lại... có phản ứng khi chẳng bị thứ gì kích thích đến cả.
Nhìn thấy dưới lớp vải vóc mỏng tang trên người thấp thoáng còn nhô lên thứ gì đó, hình như cũng đã cứng lắm rồi. Không biết là tại vì sao, thế nhưng Tạ Liên vẫn có hơi nghẹn họng, trong lòng thầm thấy xấu hổ.
Thoáng nghĩ cũng may hôm nay Hoa Thành đi sớm, chứ nếu mà để hắn thấy được thì chắc chắn y sẽ bị chọc đến chết mất...
Bình luận