Chương 22: Bảo bối
Tạ Liên đung đưa chân dưới làn suối nhỏ, dòng nước mát chảy xuôi bao lấy đôi bàn chân nhu hòa, lại có vài chiếc lá rơi trôi theo dòng suối chạm trúng chân y. Tạ Liên nhẹ nhấc chân, đá tung mặt nước. Cảm thấy bên tay có gì đó nhột nhột, y quay lại nhìn thoáng một cái, hai mắt chợt mở to lóe sáng, nét cười trên môi không ngừng vươn lên.
"Ở đâu ra lại có nhiều thỏ thế này!?"
Ấy vậy mà không biết từ khi nào xung quanh Tạ Liên lại có rất nhiều thỏ tụ đến, y thích thú vươn tay bế lên một con thỏ trắng muốt nhỏ xíu, cười khúc khích.
"Các ngươi không sợ ta sao? Sao lại tự dưng chui ra nhiều thế?"
Những con thỏ khác thấy một trong số chúng được y bế lên cưng nựng liền bắt đầu lủi vào lòng y, một số còn dụi dụi bên đùi Tạ Liên mà kề sát nhau ngủ đến an tâm. Đếm sơ qua cũng phải đến bảy, tám con!
Tính ra thể chất Tạ Liên cũng tính là được nhiều loài thú nhỏ yêu thích, trước kia cũng không phải là chưa từng có con vật nào thấy y liền cắm đầu lủi vào ngực y cầu vuốt nựng. Tạ Liên khoái chí bứt vài cọng cỏ để bên mũi thỏ con, chọt chọt. Chọt đã rồi lại xoa xoa tai mềm của tụi nó, phải nói là rất mềm mịn nha!
Hoa Thành đi từ xa đến, thấy Tạ Liên bị vây bởi một đàn thỏ thì không khỏi phì cười một tiếng, cảm thấy khung cảnh này vô cùng đáng yêu. Một con thỏ trắng to bự ngồi giữa một đàn thỏ nhỏ...
Nhìn Tạ Liên cười khúc khích bồng bế hết con này đến con khác, bọn chúng lại không có vẻ gì là sợ hãi con người cả, quả nhiên ca ca rất được vạn vật yêu thích.
Hoa Thành đến sau lưng y, nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến, vài con thỏ giật mình mà tung chạy mất, Hoa Thành nhanh tay chộp lấy hai con toan bỏ chạy, nói:
"Ồ? Không sợ y lại sợ ta sao?"
Tạ Liên thấy vài con chạy mất nấp sau mấy bụi cây trước mặt, thỏ nhỏ dè chừng ló cái đầu bông xù cùng đôi tai hồng hồng dựng đứng ra chiều đang nghe ngóng, y cảm thấy cảnh tượng này thật đáng yêu, thật muốn xoa xoa đầu trấn an chúng nó. Lại quay sang nhìn Hoa Thành đang giữ lấy hai con khác đang cố vùng vẫy thoát khỏi hắn, trông tội nghiệp vô cùng.
Tạ Liên cười nói: "Tam Lang! Đệ dọa chúng chạy cả rồi."
Hoa Thành đi tới ngồi cạnh Tạ Liên, đưa lại hai con thỏ trong tay mình cho y giữ tỏ vẻ hơi ủy khuất nói: "Ca ca, ta không cố tình làm chúng chạy đi mất. Huynh nhìn xem, chúng sẽ lại chạy ra đây với huynh thôi."
Hoa Thành nhìn cảnh mấy cục bông tròn nhỏ đang làm ổ trên người Tạ Liên, cứ cảm thấy người này quả nhiên là một bạch y tiên nhân dịu dàng xinh đẹp lại có tính thu hút như thế, càng nhìn lại càng thấy động lòng, nhịn không được mà cầm lấy lọn tóc dài của y mà hôn lên.
Tạ Liên thấy Hoa Thành tự dưng lại hôn tóc mình còn nhìn y bằng ánh mắt đầy mê hoặc như vậy thì không khỏi ngượng ngùng, Tạ Liên lúng túng: "Tam Lang, làm sao vậy?"
Hoa Thành ngồi dịch sang phía y một chút, mắt không dời khỏi người trước mặt đáp: "Ca ca, đám thỏ này trông rất thích huynh."
Bình luận