Chương 87: A Liên (H)
"A Liên ca ca! Huynh nhìn nè, vòng hoa là muội vừa mới đan được đó, có đẹp không?"
Tạ Liên ngồi chơi với đám trẻ trong thôn, bọn trẻ ngồi vây xung quanh kể đủ thứ chuyện cười chọc cho y cũng nhịn không được mà bật cười vui vẻ, mấy tiểu muội muội nhìn y rất thích, bèn tụ lại ở phía sau lưng Tạ Liên thắt tóc, sẵn tiện ngắt mấy bông hoa quanh đó cài lên đoạn bím tóc đang thắt dở trên tay.
Lúc này, một tiểu muội khác trông qua có vẻ vô cùng rụt rè chẳng biết đã ngồi một góc lọ mò từ khi nào, vất vả đan ra một cái vòng hoa trắng tinh ngại ngùng đi tới khoe với Tạ Liên.
Tạ Liên thấy vậy bèn mỉm cười, xoa đầu tiểu muội khen vài câu: "Đẹp lắm, muội rất khéo tay nha, ta nhìn qua cũng phải thích luôn đó."
Tiểu muội muội nghe Tạ Liên khen mình như vậy thật không khỏi vui sướng trong lòng, đôi gò má non mịn ửng hồng lên, ngại ngùng nói với y: "A Liên ca ca, cái này... muội muốn tặng cho huynh."
Nghe vậy, Tạ Liên liền cũng vui vẻ đáp lại: "Là tặng cho ta sao? Vậy thì cảm ơn muội nhé, ta rất thích."
Thấy Tạ Liên không có từ chối, tiểu muội muội hai mắt sáng rực, dáng vẻ khẩn trương nói: "Vậy, vậy muội đội lên cho A Liên ca ca nhé!"
Tạ Liên mỉm cười gật đầu, đoạn cúi thấp đầu cho tiểu muội muội đội vòng hoa lên cho mình.
Vòng hoa vừa được đội lên, bọn trẻ xung quanh đã ầm ĩ hô lên, khen nức nở.
"Đại ca ca đẹp quá! Rất giống tiên nhân giáng trần a!"
"Oaaa, ta cũng muốn được như huynh nữa!"
"Muội cũng muốn được như huynh nữa! Nhìn huynh còn đẹp hơn cả mấy tỷ tỷ muội thấy, mấy tỷ đó cũng chẳng dịu dàng như huynh, toàn mắng bọn ta ồn ào thôi."
Tạ Liên nghe vậy liền bật cười, xoa xoa đầu tụi nhỏ vây ở xung quanh mình, nói: "Vậy sao."
Nhìn những đứa trẻ hoạt bát đáng yêu này vây quanh mình cười đùa vui vẻ như thế, bản thân Tạ Liên dường như cũng bị lây theo mà cảm thấy vô cùng thú vị, bèn nán lại chơi với mấy nhóc một chút.
Ở bên kia, Hoa Thành đứng từ xa nhìn quý nhân của mình đang cười đùa vui với bọn trẻ trong thôn, lại nghe thấy đám trẻ liên tục gọi y là tiên nhân giáng trần, tiên nhân xinh đẹp, bản thân hắn trong lòng cảm thấy đắc ý vô cùng.
Ha, người này được bọn nhóc yêu thích như vậy, ngưỡng mộ như vậy, lại còn xinh đẹp như vậy, tất nhiên đều là của hắn.
Hoa Thành nhếch miệng cười, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.
Lúc này chợt nghe trong đám nhóc có một âm thanh mềm mỏng thốt lên, gọi "A Liên ca ca", Hoa Thành không khỏi phải liếc mắt chú ý đến. Thấy đó là một tiểu muội nào đó lùn tịt tí ta tí tởn chạy đến dâng hoa cho y, Hoa Thành khẽ nhướng mày, "ồ" một tiếng.
Hình như là tiểu muội đội vòng hoa cho ca ca hắn vừa nãy a.
Hoa Thành khoanh tay đứng đó nhìn một hồi, thấy đứa nhỏ này mở miệng câu một câu hai liền "A Liên ca ca, A Liên ca ca", trong lòng hắn bỗng dưng dâng lên một nguồn cảm xúc khó nói thành lời. Lát sau như nghĩ tới gì đó, Hoa Thành bỗng chốc nhếch môi cười khẽ một tiếng, tay vẫn vê viên hồng châu thắt bên tóc, ánh mắt dán trên bạch y tiên nhân đang cười vui vẻ ở phía xa xa kia không rời.
Bình luận