🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 179: Nghi ngờ về Dương Lợi

Sau khi nghe Lưu Băng Lôi phân tích, đôi mắt Trần Mộ lập tức sáng rực lên.

Tại sao anh lại không nghĩ ra cách này sớm hơn chứ?

Trước đây, công ty viễn thông không chịu cung cấp bản ghi chi tiết các cuộc gọi, nhưng nếu chỉ yêu cầu sao kê lịch sử thanh toán thì vẫn có thể thực hiện được.

Dù sao, việc này không liên quan đến quyền riêng tư.

Trần Mộ gật đầu với hai người họ: “Vậy hai người qua đó một chuyến, phải điều tra cho ra người khả nghi này.”

“Rõ!”

Sau khi giao nhiệm vụ xong, Trần Mộ chuyển sang xác minh chứng cứ ngoại phạm của Viên Á Nhân.

Dựa vào số điện thoại mà Viên Á Nhân cung cấp, Trần Mộ gọi cho người phụ nữ được cho là ở cùng cậu ta vào hôm xảy ra vụ cướp. Nhưng anh không nói rõ thân phận cảnh sát, chỉ hỏi: “Chị có quen người tên là Viên Á Nhân không?”

“Viên Á Nhân là ai vậy?”

Đầu dây bên kia như nhận ra có điều gì đó không ổn và nhanh chóng cúp máy.

Trần Mộ đứng sững một lúc.

Chưa hỏi được gì mà đã bị cúp máy?

Chắc chắn có điều gì đó mờ ám.

Nghĩ vậy, Trần Mộ tra số điện thoại này vào cơ sở dữ liệu và thông tin hiện ra khiến anh cực kỳ kinh ngạc.

Lúc này, Nhan Lăng Vân vừa mang một vật đến, thấy Trần Mộ đứng ngây ra nhìn màn hình, cô liền tò mò hỏi: “Anh tìm được manh mối gì mà ngẩn ra vậy?”

“Cô có biết người tên Viên Á Nhân, nhân viên trong vụ cướp đó không? Số điện thoại mà cậu ta cung cấp cho chúng ta, người mà cậu ta nói là bạn gái, cô biết trong hệ thống của chúng ta người đó là ai không?”

Nhan Lăng Vân tò mò, trong cơ sở dữ liệu của họ, đa số là tội phạm tiền án tiền sự, một người phụ nữ thì có thể liên quan đến gì?

“Người đó là gái m** d*m.”

Nhan Lăng Vân trầm ngâm: “Vậy chẳng phải điều đó chứng minh Viên Á Nhân không liên quan đến vụ án à?”

“Cũng đúng, nếu cậu ta định ra tay, chắc chắn không chọn thời điểm đó.”

Đang “tâm sự” với gái bán hoa mà còn có thể tranh thủ đi giết người, cho dù là Tôn Ngộ Không cũng không làm nổi việc đó.

Trần Mộ suy nghĩ một lúc, rồi đồng tình với quan điểm của Nhan Lăng Vân. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc vụ cướp chỉ là một vụ án ngẫu nhiên, nếu muốn phá thì phải tìm được chủ nhân của dấu vân tay, cho nên manh mối gần như đã bị chặn đứng.

Nhưng công việc cần làm thì vẫn phải tiếp tục.

Trần Mộ gọi lại, lần này trực tiếp nói rõ mình là cảnh sát đang điều tra vụ án khác, không quan tâm đến quá khứ của cô ta. Lúc này, đối phương mới thở phào nhẹ nhõm và xác nhận rằng Viên Á Nhân thực sự ở cùng cô vào thời điểm đó, chứng minh cậu ta không liên quan đến vụ án.

Kết thúc cuộc gọi, Trần Mộ mới nhớ ra: “À mà cô đến đây là để…”

“Báo cáo khám nghiệm tử thi của Ngô Huệ, tôi vừa làm xong nên đến gửi an bản chính thức luôn.”

Về điểm bất thường trên thi thể của Ngô Huệ, Nhan Lăng Vân đã suy nghĩ rất lâu mà vẫn không hiểu tại sao lại có dùi cắm ở mắt cá chân?

Nếu là phần thân trên hay đầu, có thể còn nghĩ là vô tình ngã vào, nhưng mắt cá chân thì…

“Nguyên nhân tử vong là suy đa cơ quan, do nhiễm khuẩn nghiêm trọng.” Nhan Lăng Vân ngừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi đã tra hồ sơ y tế của cô ấy. Khoảng một tháng trước khi chết, cô từng nhập viện vì vết thương dao chém ở cánh tay. Lúc đó hệ miễn dịch đã rất yếu, nên nhiễm khuẩn tái phát mới dẫn đến suy nội tạng cấp tính.”

Nhan Lăng Vân giải thích tỉ mỉ về nguyên nhân cái chết. “Nhưng sau khi chết, xương cổ tay và mắt cá chân đều bị gãy, đặc biệt là mắt cá còn bị c*m v** một vật giống như dùi, điểm này tôi không giải thích được.”

“Dùi?”

Nhan Lăng Vân đưa ra một bản sao của vật chứng, đưa cho Trần Mộ xem: “Chính là vật như thế này, mảnh dài, nhọn, bị đâm sâu vào.”

“Cái này bị trước khi chết?”

“Đúng vậy. Theo lý thì nếu có vật như vậy đâm vào người, chắc chắn phải nhập viện, nhưng…”

Trần Mộ nhìn bản báo cáo tử vong và nghe suy đoán của Nhan Lăng Vân, trong đầu bỗng lóe lên một giả thuyết.

“Có khi nào… chính vật này gây ra nhiễm trùng cấp tính?”

“Ý anh là dùi?”

Trần Mộ chỉ vào ảnh vật chứng: “Cô nhìn xem, trên đó có gỉ sét.”

Nhan Lăng Vân cau mày: “Nhưng nếu đúng như vậy thì cái chết của Ngô Huệ không còn là tử vong tự nhiên nữa, mà là một vụ giết người có chủ ý.”

“Vì vậy, trong vụ án của Ngô Huệ, chúng ta nên tập trung vào Dương Lợi, người con trai đã biến mất kia.” Trần Mộ trầm giọng nói: “Tôi có linh cảm rằng thân phận thật sự của người này khi bị vạch trần, chắc chắn sẽ khiến chúng ta kinh ngạc.”

Nhan Lăng Vân không phủ nhận lời Trần Mộ. Nếu vụ của Ngô Huệ thực sự có liên quan đến Dương Lợi, thì một kẻ có thể giết mẹ ruột, còn chuyện gì mà hắn không dám làm?

“Vậy thì… xem anh có tìm được Dương Lợi hay không!”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...