🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 94: Sát thủ trong đêm

Bà ta chờ cơ hội này, đã chờ rất lâu rồi. 

Edit: Nguyệt Chiêu Viện

Beta: Hy Thái Phi

Lúc Ngụy An Lan và Tần Tiêu bước vào cửa cung, chính là ngày mà Lý Duệ nhận được bồ câu đưa thư của Bùi Nghi. 

Xem xong thư của Bùi Nghi, trái tim Lý Duệ trầm xuống. Thế cục trong kinh phức tạp cũng không biết Bùi Nghi và Vinh Vương có thể ứng phó được không. 

Lòng của hắn đã bay ra khỏi Giang Châu, bay tới kinh thành, nhưng hắn vẫn không thể động. 

Ngay lúc hắn trăm phương ngàn kế rút sạch mấy kẻ nằm vùng của Quách Hiếu Thông, thì lại có kẻ an bài người ở bên cạnh hắn. 

Hắn không thể vọng động, Triệu Yên Dung vẫn còn bên cạnh hắn, trong bụng nàng còn có hài tử của hai người, hết thảy những thứ này cũng không thể thương tổn tới hài tử và nàng được. 

Lý Duệ siết chặt quả đấm, đi vào trong phòng của bọn họ. Triệu Yên Dung mới vừa ngủ một giấc dậy, đang ngồi ở bàn ăn cơm. Ba tháng đầu của thai kì là khó khăn nhất, người có phản ứng mạnh thì uống nước cũng ói, cũng có không ít người trực tiếp nằm ở trên giường là mấy tháng, thậm chí nằm đến khi sinh luôn. Nhưng Triệu Yên Dung thì không như vậy, nàng ngoại trừ thường hay mệt mỏi thì triệu chứng gì cũng không có, ăn nhiều cơm, khẩu vị tốt, còn luôn muốn ra ngoài đi dạo. 

Mới qua có mấy ngày, mặt nhỏ của Hoàng Hậu đã phúng phính hẳn, sắc mặt hồng nhuận như bôi phấn. Lý Duệ thích ngắm dáng vẻ nhỏ nhắn đẫy đà như vậy của nàng, có nàng ở đây, dường như trời sập xuống cũng không cần lo lắng. 

Hoàng Đế rón rén đi tới sau lưng thê tử, ôm nàng vào lòng. 

Triệu Yên Dung đang cầm một cục lớn gặm thịt, bị Lý Duệ dọa một cái tay buông lỏng làm rơi cục xương xuống bàn. Nàng quay người lại lấy bàn tay toàn là dầu mỡ kia bôi lên mặt Hoàng Đế: "Sao vậy, thiếp đang ăn cơm mà!"

"Nàng ăn của nàng, ta ôm một chút". Lý Duệ ôm gương mặt nhỏ bé phúng phính của nàng hôn một cái. 

Mày Triệu Yên Dung nhướn một cái, nhìn hai mắt Lý Duệ: "Không vui sao? Muốn ôm một cái à?"[1]

[1]: Ở đây Triệu Yên Dung đang nói tiếng địa phương của người Thượng Hải. 

Lý Duệ nghe không hiểu tiếng phương Nam, nháy mắt hai cái, không ngại học hỏi: "Yên Dung nói gì vậy? Nói lại một lần xem nào".

Triệu Yên Dung cười ha ha, từ trên đùi hắn nhảy xuống, lại lấy một cục xương khác trong bát gặm tiếp: "Nói đi, có chuyện gì sao?" 

"Chẳng qua chỉ muốn ôm nàng một chút, có thể có chuyện gì chứ." Lý Duệ không muốn nàng lo lắng, nên muốn gạt nàng. 

Triệu Yên Dung cầm cục xương trong tay chỉ Lý Duệ nói: "Còn nói không có chuyện gì? Ánh mắt không đúng, rốt cuộc có chuyện gì? Thấy chàng lo lắng như vậy, nói ra nghe thử, cho dù thiếp không giúp gì được nhưng cũng đỡ hơn một mình chàng kìm nén".

"Thật không có gì". Lý Duệ lắc lắc đầu, sau lại gật đầu: "Bùi Hầu đưa thư tới". 

"Ồ!" Triệu Yên Dung từ từ buông cục xương xuống: "Chẳng lẽ trong kinh có khó khăn gì bọn họ không gánh nổi sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...