🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: Kỹ năng như thần

Diệu chiêu [1] trộm long tráo phượng + thuật dịch dung vô cùng thần kỳ

[1] Diệu chiêu: Chiêu thức tinh diệu

Edit: Jia Thục Viện

Beta: Dương Tu Dung

Thiệp mời của Càn lão gia và thiệp mời của Lý Duệ được đặt song song trên bàn của Tri phủ Định Châu Phùng Luân. Phùng Luân xem thiệp của Càn lão gia trước, sau đó mới cầm lấy chiếc thiệp trong ngoài đều ngay ngắn đoan trang của Lý Duệ, vuốt chòm râu dê suy nghĩ hồi lâu.

"Sao lão phu chưa từng nghe nói trong kinh thành có đại gia tộc nào họ 'Hoàng'?"

Sư gia đứng một bên cười nói: "Chỉ sợ là Càn lão gia chưa từng gặp nhân vật nào có danh dự uy tín lớn, mới thấy người ta đến từ kinh thành liền 'thấy người sang bắt quàng làm họ'."

Phùng Luân rất chướng mắt cách làm việc của bọn nhà giàu mới nổi. Bọn chúng là những kẻ chỉ biết nịnh nọt, bợ đỡ, lại còn không biết thân phận, suốt ngày cứ mở miệng ra là 'Quách Hầu gia'. Chẳng qua hiện tại đang lúc cần dùng đến bọn nhà giàu mới nổi này, nếu không Phùng Luân cũng không muốn dây dưa nhiều với bọn chúng. Hắn sai sư gia cầm thiệp mời của Hoàng công tử giao cho Miêu nữ ở hậu viện.

"Càn lão gia nói Hoàng phu nhân là con gái nuôi của Thánh cô, ngươi đưa thiệp mời đến cho Thánh cô nhìn xem, xác nhận việc này là đúng hay sai."

Địa vị của Thánh cô cao hơn rất nhiều so với Càn lão gia. Tuy rằng khuôn mặt vị Thánh cô của Miêu gia này dữ tợn, biểu cảm cũng lạnh nhạt khiến người khác không thích, nhưng bà ta lại là cao nhân do Hầu gia dùng số tiền lớn mới mời về được, tên Lục Gia giả mạo kia còn phải dựa vào một đôi diệu thủ [2] của bà ta. Đây là nhân vật hắn không dám cũng không thể đắc tội. Nếu vị Hoàng thị này thật sự có quan hệ với Thánh cô thì ngược lại hắn còn phải chiêu đãi nàng ta cho thật tốt.

[2] Diệu thủ: đôi tay khéo, kỹ thuật giỏi.

Chỉ là trước khi việc lớn thành công, hắn không thể thả bọn họ rời khỏi Định Châu phủ.

Phùng Luân làm việc luôn luôn thận trọng, đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao hắn có thể được Quách Hiếu Thông sắp xếp đến Định Châu, nơi gần với kinh thành nhất.

Bây giờ là thời kỳ nhạy cảm, đặc biệt đối với loại người không rõ lai lịch này, Phùng Luân thà rằng 'giết lầm còn hơn bỏ sót'.

Một lát sau, sư gia bưng thiệp mời ra, gật đầu nói với hắn: "Việc này là thật, vị Hoàng phu nhân Lương thị kia đúng là con gái nuôi mới được Thánh cô thu nhận gần đây, rất hợp ý bà ấy."

Phùng Luân nhẹ nhàng thở ra, nếu Thánh cô đã xem qua thì hẳn là cũng không còn gì lo ngại.

"Chờ một chút, bản quan sẽ tự mình đi gặp nàng ta."

Sư gia duỗi tay cản lại, cười nói: "Thánh cô nói, vị Hoàng phu nhân Lương thị kia chẳng qua chỉ là dân thường ở kinh thành có mấy gian cửa hàng mà thôi, thân phận kém xa so với đại nhân nên ngài không cần đích thân đến gặp, miễn cho mất thân phận. Mục đích chủ yếu bọn họ vào phủ là đến gặp mẹ nuôi, Thánh cô chỉ gặp gỡ, trò chuyện vài câu, cũng không giữ bọn họ lại dùng cơm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...