Chương 76: Tiểu đồng bọn may mắn
Đấu võ trong cung + số lượng người hâm mộ tăng thêm hai & đối thủ của các ngươi là bổn cung!
Edit: Jia Thục Viện
Beta: Dương Tu Dung
Cho nên nói, sau khi Trang Quý phi bệnh nặng, Hoàng đế và Hoàng hậu lại hòa thuận với nhau? Tình cảm vẫn gắn bó như keo sơn, hoàn toàn nhìn không ra chút dấu hiệu nào là hai người vừa mới bất hòa?
Từ lúc đó đến nay... còn chưa được mấy ngày!
Hoàng hậu từng cầm cung tiễn ngắm thẳng vào Hoàng thượng đó! Nếu hành vi đại nghịch bất đạo [1] này bị truyền ra ngoài cung không biết sẽ tạo ra sóng to gió lớn như thế nào. Vậy mà Hoàng đế cứ bỏ qua chuyện này như chưa từng xảy ra việc gì sao?
[1] Đại nghịch bất đạo: chỉ những lời nói và hành vi phạm thượng, phá hoại trật tự phong kiến. Hiểu chung là tội to ác lớn.
Lúc Chương Thái hậu nghe được tin này, bà câm lặng không thốt nên lời.
Đoan Phi thật cẩn thận quan sát Chương Thái hậu, thấy sắc mặt bà như tro tàn liền biết bà bị đả kích. Dưới tình huống này, theo lý mà nói, nàng nên mở miệng khuyên nhủ một chút. Nhưng sau mấy lần bị ép buộc, nàng đã không còn chút tâm tư nịnh bợ nào đối với vị cô mẫu là Thái hậu này nữa.
Chương Thái hậu luôn phức tạp hoá mọi chuyện, thật ra thì sự tình xác thực rất giản đơn.
Nguyên nhân không phải do phẩm mạo [2] của nàng kém mà tất cả chỉ vì nàng mang họ Chương mà thôi.
[2] Phẩm mạo: Phẩm chất đạo đức và diện mạo.
Quan hệ giữa Chương Thái hậu và Hoàng thượng luôn như nước với lửa, còn nàng lại là thân thích bên nhà mẹ đẻ của Thái hậu. Vì vậy cả đời này, Hoàng đế chắc chắn cũng sẽ không để mắt đến nàng.
Cho dù không có Hoàng hậu Triệu thị, Hoàng đế cũng sẽ không lập nàng làm Hậu.
Nhưng dù thế nào, Chương Thái hậu cũng không chịu chấp nhận sự thật này, một lòng một dạ nhất định phải nâng nàng lên ngôi vị Hoàng hậu.
Việc này tất nhiên xuất phát từ suy tính của một vị trưởng bối. Nhưng mà nàng rất mệt mỏi, trong lòng đã sớm không còn tâm tư này.
Nàng không thắng nổi Triệu Yên Dung, cho dù là xuất thân hay tính tình đều không so được với nàng ấy. Nói phũ phàng một chút, nàng cũng tự thấy mình không bằng.
So với việc đi theo Chương Thái hậu tranh đấu một cách hồ đồ, chi bằng nàng cứ thành thành thật thật ở trong Vĩnh Phúc cung của mình, hưởng thụ sự cô đơn và vinh hoa phú quý cả đời.
Tuy nàng không được phu quân thương yêu nhưng bản thân vẫn có thể được bình an phú quý. Nàng cũng không trông mong gì thêm.
Đêm nay, lúc nằm ngủ ở gian ngoài để hầu hạ Thái hậu nghỉ ngơi, nàng mơ hồ nghe thấy bên trong truyền ra chút động tĩnh. Đoan Phi đứng dậy đi vào xem xét thì thấy Chương Thái hậu lăn qua lộn lại như bị bóng đè.
"Triệu thị nhất định phải chết, ai gia không cần biết các ngươi dùng biện pháp gì, nhất định phải giết chết nàng ta!"
Bình luận