🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 61: Mỹ nhân có người yêu thương.

Tần Thiếu giám dù có khóc cũng là mỹ nhân+ Bắt đầu luyến tiếc khi nhường Hoàng Đế cho người khác.

Edit: Thiên Phi.
Beta: Hà Tiệp Dư

Cảm giác như thời gian đã trôi qua thật lâu, nhưng cũng chỉ vừa đủ thưởng được nửa chén trà nhỏ, Tần Thiếu giám đã tỉnh lại.

"Nô tài có chứng choáng váng đầu, nhưng không thường tái phát, đã khiến nương nương hoảng sợ rồi." Tần Thiếu giám nhận tội với Hoàng Hậu.

"Tuổi ngươi còn trẻ, sao lại mắc chứng bệnh này?" Hoàng Hậu có chút kinh ngạc nói. "Trước tiên ngươi đừng đi. Thái Y sẽ tới đây ngay, để bọn họ xem bệnh cho ngươi cái đã."

"Chỉ là ngẫu nhiên sẽ choáng váng một chút, cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Mấy năm trước nô tài có nhờ các đại nhân ở Thái Y Viện xem qua." Tần Thiếu giám cười khổ một tiếng, nói với Hoàng Hậu. "Thái y nói có thể do thời trẻ nô tài từng bị thương ở đầu nên để lại di chứng này, cũng không phải là bệnh gì quá nặng."

Thì ra là phần đầu từng chịu tổn thương nên để lại di chứng. Triệu Yên Dung gật đầu, thế nhưng nàng vẫn kiên trì chờ Thái Y tới xem mạch cho hắn xong mới để hắn trở về.

"Mấy quyển sách này bổn cung sẽ từ từ xem lại, Tần Thiếu giám không cần chờ ở chỗ này, dù sao trong chốc lát cũng không thể xem hết được. Trước tiên ngươi nên về nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay ngươi cũng vất vả rồi."

Tần Tiêu hành lễ, đang muốn rời đi thì Tiếu Trầm Mặc đứng ra nói: "Nương nương, để một mình Thiếu giám đại nhân trở về sợ là không ổn, lỡ như trên đường lại choáng váng đầu thì làm sao bây giờ?" Nói được một nửa, nàng nhìn thoáng qua Ngụy An Lan, cười nói: "Hay là để nô tỳ đưa Thiếu giám trở về, sau đó sẽ quay lại hầu hạ Ngụy cô nương."

Triệu Yên Dung cho rằng nàng đang muốn mượn cớ rời đi, để cho mình và Ngụy An Lan có thể trò chuyện thêm, cũng không nghi ngờ điều gì khác, nên gật đầu đáp ứng.

Nhưng thật ra Ngụy An Lan có chút hốt hoảng, lôi kéo tay Tiếu Trầm Mặc, nói:"Ngươi đi rồi, ta phải làm sao bây giờ?"

"Không sao đâu." Tiếu Trầm Mặc hạ giọng dặn dò nàng, "Nương nương là người hiểu lý lẽ, ngươi chỉ cần ngồi yên đó, nàng hỏi cái gì ngươi trả lời cái đó là được, không cần phải cố tình đón ý nói hùa, như vậy ngược lại càng làm cho nàng cảm thấy ngươi giống hoa phù dung không chân thật."

"Trầm Mặc tỷ tỷ......"

"Ta đi một chút sẽ về. Cô nương an tâm, nương nương cũng không phải là hổ hay báo sẽ ăn thịt người."

Tiếu Trầm Mặc nhẹ nhàng tránh ra, thoát khỏi bàn tay của Ngụy An Lan, xoay người đỡ lấy Tần Tiêu.

Tuy đã là thái giám, nhưng Tần Tiêu vẫn không thích bị người khác đụng chạm mình, đừng nói đến bị một nữ nhân chạm vào.

Nhưng mà tay của Tiếu Trầm Mặc giữ rất chặt, sức lực cũng rất lớn, hắn muốn tránh cũng tránh không thoát.

"Đi thôi đi thôi, có người đi cùng ngươi, bổn cung cũng có thể yên hơn." Hoàng Hậu phất tay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...