Chương 6: Không cần nể mặt kẻ không biết xấu hổ
Edit: Ngọc Hiền Tần
Beta: Sutháiphi
Hôm nay, điểm tâm cũng không tệ lắm, bánh bột ngô, thịt cua thêm hành thái nhỏ, bánh cuốn hồi hương, hai món bánh ngọt làm bằng gạo và mười hai món điểm tâm có hình dạng khác nhau. Triệu Yên Dung dậy quá sớm, khẩu vị không được tốt, chỉ ăn một cái bánh bột ngô, uống nửa bát cháo ngọc bích liền dừng đũa.
Uống một chén trà, nàng chọn một bộ váy dài màu đỏ thêu kim phượng, lại tự mình chọn một chiếc trâm phượng chín đuôi đính ngọc trai màu vàng rực rỡ để Bùi thị cài lên búi tóc của mình.
"Mọi người đều đến đông đủ rồi sao?" Chờ nhóm cung nữ giúp mình chỉnh sửa lại thắt lưng, ép chặt lại đai váy, Triệu Yên Dung hỏi Bạch Lộ.
"Bẩm nương nương, Trinh Phi nương nương, Huệ Phi nương nương và vài vị Chiêu nghi, Chiêu dung, Mỹ nhân đã đến nhưng vẫn có vài vị nương nương không đến." Bạch Lộ cung kính trả lời, cúi người mang giày thêu cẩm tú được đính minh châu ở mũi giày vào cho Triệu Yên Dung.
"Dung Phi đâu?" Triệu Yên Dung nghe vậy thuận miệng hỏi một tiếng, quả nhiên thấy được thân thể của Bạch Lộ cứng đờ.
"Nghe nói là bệnh đau thắt lưng tái phát, nên không tới." Âm thanh Bạch Lộ đè thấp chỉ đủ chủ tớ hai người nghe.
Triệu Yên Dung khẽ nhíu mày: "Hôm qua Hoàng thượng nghỉ ngơi ở chỗ nàng ta?" Bạch Lộ gật đầu.
Liền thấy trên mặt chủ tử nhà mình lộ ra ý cười hứng thú. "Có trò hay để xem, chúng ta đi."
Vịn tay Bùi thị, Triệu Yên Dung kéo váy phượng thật dài không dính một hạt bụi đi trên hành lang gỗ, vòng qua tấm bình phong to lớn vừa dày vừa nặng, xuất hiện trước mặt nhóm cung phi đã sớm chờ ở tiền điện.
Trong chính điện, chiếc ghế dựa lớn mạ vàng bát bảo song phượng là chỗ ngồi của nàng, phất làn váy về phía sau, liền đoan chính ngồi xuống.
Vốn dĩ nhóm cung phi còn đang nói chuyện phiếm lập tức xếp thành hai hàng, hành lễ với nàng. "Ngồi."
Nghe Hoàng Hậu nương nương ra lệnh một tiếng, nhóm cung phi đứng lên rồi ngồi xuống vị trí của mình.
Đương nhiên, bốn vị trí gần Hoàng hậu nhất vẫn trống, Hoàng hậu cũng làm như không thấy, nói với các nàng. "Tính ra cũng đã lâu không gặp, bây giờ nhìn lại thấy các vị tỉ muội, có chút mơ hồ, nếu tí nữa bản cung có gọi nhầm tên, các ngươi cũng đừng trách ta."
Mọi người vội vàng đồng thanh, liên tục nói không dám.
Sau khi Hoàng hậu tiến cung lại náo loạn với Hoàng thượng, tâm tình vẫn không tốt, về sau lại bị cấm túc ở Chiêu Dương điện, số lần thấy các nàng cộng lại cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Có thể nhớ đầy đủ mọi người, còn có những người có khuôn mặt tương tự thật sự cũng rất khó khăn.
Tuy rằng Đế Hậu không hòa thuận, lần này lại xảy ra chuyện lớn như vậy, Hoàng hậu vẫn có thể trở mình, đủ để chứng minh Hoàng đế vẫn rất coi trọng vị chính thê này.
Cho nên mọi người không ai dám khinh thường, một đám người rất quy củ, thành thật không dám lỗ mãng.
Vị chủ tử này lúc chưa xoay người đã dám một hơi đánh chết hai cung tì, nghe nói còn đánh luôn thái giám tổng quản của Chiêu Dương điện đến thừa sống thiếu chết.
Bình luận