🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: Ngươi sờ ta, ta sờ ngươi. Thì ra ngươi ngọt tới như vậy

Edit: Như Hiền Dung.
Beta: Sutháiphi

Lý Duệ tới sớm hơn dự định của Triệu Yên Dung.

Nghe nói là sau khi lên đèn sau mới đến đây nhưng Đức Bảo rời đi một lúc đã thấy Lý Duệ vuốt cái mũi đi tới.

Triệu Yên Dung muốn đứng lên hành lễ, Lý Duệ lại bắt lấy tay nàng ngăn cản.

Ánh mắt Lý Duệ dao động, vành tai có chút đỏ, chắp tay sau lưng đứng cách giường Triệu Yên Dung ba bước, khụ hai tiếng sau mới nói. "Trẫm đến đây để thăm Hoàng hậu, hiện tại Hoàng hậu đã đỡ chút nào chưa?"

Triệu Yên Dung lúc này cũng hiểu được, có chút xấu hổ trên mặt hiện lên một đám mây hồng, bất quá biểu tình so với Lý Duệ tự nhiên hơn một chút.

"Thần thiếp uống thuốc xong cảm thấy rất tốt, đa tạ Hoàng thượng quan tâm."

Lý Duệ. "Ừ!" một tiếng, mu bàn tay ở sau người, ngón cái xoa xoa chiếc nhẫn ngọc trong khoảng thời gian ngắn lại im lặng.

Triệu Yên Dung vừa nhìn Mộc Lan và Đan Phong đang quỳ một mắt vừa len lén quan sát sắc mặt Hoàng đế, nhẹ giọng nói. "Còn đứng đó làm gì? Mau đi mang một ấm trà cùng với một chút điểm tâm đến đây."

Chưa tới canh giờ dùng cơm nhưng chắc là Lý Duệ đang đói.

"Ai!" Hai cái cung nữ xưa nay cử chỉ ổn trọng vội vàng chạy ra ngoài mang điểm tâm đến cho Hoàng hậu và Hoàng đế, nội điện chỉ còn lại Lý Duệ và Triệu Yên Dung.

"Nàng......"

"Chàng......"

Trầm mặc một lát, hai người đang mở miệng, lại cùng nhau im lặng.

Một lát sau, Triệu Yên Dung bật cười. "Hoàng thượng ngài có thể đoán được Yên Dung muốn nói gì, không bằng ngồi xuống tán gẫu với thiếp một lát? Ngài uy vũ hùng tráng lại đứng như vậy, thiếp thân nhìn lên trong lòng chỉ còn kính sợ, làm sao dám nói chuyện với ngài?"

Lý Duệ kéo ghế đến ngồi cạnh đầu giường của Hoàng hậu, lại hỏi một câu. "Trẫm thấy sắc mặt của nàng không có gì là kính sợ, khi nào thì lá gan của Hoàng hậu lại nhỏ như vậy?"

"Nhỏ nha, trước kia lá gan của thần thiếp rất nhỏ." Trải qua vụ ầm ĩ ở Trường Nhạc Cung, hai người có chút ăn ý và hòa thuận hơn lúc trước, Triệu Yên Dung cười hì hì. "Nhưng dạo một vòng quỷ môn quan, lá gan lại to hơn trước."

Ở trước mặt Hoàng đế nói chữ "Chết" là phạm tội nhưng Triệu Yên Dung không có để ý. Người đã trải qua cuộc chiến đẫm máu để ngồi lên được Hoàng vị, có thể đứng ở đỉnh núi cuối cùng. Nam nhân như thế, sao có thể yếu ớt nhu nhược đến một chữ 'chết' cũng không thể nghe được?

Sự thật chứng minh không có gì là không thể, không ngờ Hoàng hậu lại có thể phạm một sai lầm nhỏ như vậy, Lý Duệ nghe xong cũng không biết nói gì. Đặc biệt từ trong miệng Triệu Yên Dung nói ra, có liên quan đến sinh tử của nàng.

"Ngươi còn oán hận trẫm?" Dừng thật lâu, nàng nghe thấy thanh âm trầm thấp mang theo chút u buồn cùng một chút áp lực nào đó của Hoàng đế.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...