🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2: Tạ em gái ngươi!!!

Edit: Vi Hiền Nghi
Beta: Nguyên Đức Phi

Kêu Mộc Lan cầm bình nước nóng đến ôm vào trong ngực, nàng mới cảm nhận được chút ấm áp.

"Ta đói bụng rồi, mang đồ ăn lên đi."

Nghe được chủ tử phân phó, Mộc Lan vui muốn khóc. Nhiều ngày nay, Hoàng hậu vẫn chưa ăn gì, không ăn thì sống làm sao?

Tâm trạng vui mừng, nàng đi đến phòng bếp phân phó nấu cháo. Đói bụng lâu như vậy, không thể để chủ tử ăn món nhiều dầu mỡ, dạ dày sẽ không chịu nổi.

Chờ nấu xong cháo, Mộc Lan trở về thì phát hiện Triệu Yên Dung đã ngủ.

Cùng lắm chỉ mới mười tám tuổi, vậy mà giấc ngủ lại không hề yên ổn. Nhìn khuôn mặt Triệu Yên Dung tái nhợt, lông mày cau lại, Mộc Lan thở dài, đặt bát cháo ở bàn trà phía trước, nàng tựa vào mép giường ngủ thiếp đi. Hai ngày nay thật mệt mỏi, chờ nàng tỉnh giấc thì trời đã tối.

Vừa nhấc đầu đã thấy Triệu Yên Dung ánh mắt đen như mực nhìn nàng chằm chằm. Không có lời Hoàng hậu nương nương truyền triệu, các thái giám cung nữ không được tự ý đi vào. Từng có hai cung nữ tự ý vào nội điện bị đánh đến chết, mà nàng còn ngủ ở đây, tất nhiên không có người đốt đèn.

Trong điện tối tăm, Hoàng hậu im lặng ngồi. Mộc Lan có thể thấy rõ, chỉ có đôi mắt nàng mang theo chút ánh sáng.

Nhớ tới bản thân đang quỳ, nằm úp sấp đã lâu nên chân đã sớm tê rần, đứng lên, "Bùm" một cái lại té lăn trên đất.

"Nương nương thứ tội."

"Lại đây, ta giúp ngươi xoa bóp chân."

Trong bóng tối truyền đến thanh âm nhẹ nhàng mềm mại, thật bất đồng với giọng nói lạnh lùng ban ngày của nàng.

Từ khi vào cung, Mộc Lan chưa từng nghe Triệu Yên Dung dùng ngữ khí mềm mại nói chuyện bao giờ, nhất thời hơi bất ngờ, cái mũi lại bắt đầu cảm động.

"Nô tì không dám."

"Lại đây! "

Rõ ràng chỉ có hai chữ nhưng lại không cho phép từ chối, Mộc Lan đi đến trước mặt nàng.

"Chân nô tì đã không còn tê nữa đâu ạ."

Bản thân nàng cũng không có gan lớn đến nỗi để cho Hoàng hậu xoa chân, Mộc Lan cẩn thận trả lời.

"Thật không?"

"Dạ, nô tì không dám lừa nương nương."

"Mộc Lan......"

"Vâng."

"Ngươi ra ngoài xem thử, Đan Phong và Bạch Lộ về chưa?"

Trong bóng tối, âm thanh Hoàng hậu đặc biệt trong trẻo nhưng lại vô cùng lạnh lùng.

Ban ngày vừa giáo huấn Dung Phi, nàng ta hẳn sẽ biết nên làm thế nào. Chỉ cần không phải kẻ ngốc, trước tiên đều sẽ đuổi người đi.

Thời gian cũng đã lâu, nếu không thấy người trở về thì chỉ có hai khả năng: Một là không về được, hai là phải làm mấy việc tay chân.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...