🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 117: (Ngoại truyện 2 - phần 8) Đạt Nhung

Người Hán vô cùng xảo trá, bọn họ có khi chỉ cần dùng ngôn ngữ bay bổng nhất là có thể lừa gạt được trái tim và cả đời của một nữ nhân.

Edit: Uyển Sung dung

Beta: SuTháiphi

Người tới có làn da đen, mày rậm mắt to, trông rất có khí khái của bậc anh hùng.

Y đeo vòng cổ răng thú trên người, cắm một cái búa sắc bén bên hông. Nam nhân trẻ tuổi cường tráng đứng ở nhà gỗ, mở ra lồng ngực khoẻ mạnh hô vài tiếng hướng về phía trên.

Bùi Nghi không nghe hiểu được tiếng Miêu nhưng có thể nghe ra được tâm tình của người nói chuyện.

Léo nha léo nhéo, liên tiếp như tiếng mài dao, chắc chắn không có một câu nào là lời hay.

Bùi Nghi đứng trên sân thượng, khuỷu tay đặt trên lan can bằng gỗ, hai mắt nhìn núi ở phía xa, không thèm nhìn nam nhân trẻ tuổi mới đến một cái nào.

Người nọ mắng cả buổi, thấy đối phương chỉ đứng ở đó giống như pho tượng đất, không phản ứng gì, xúc động cùng giận dữ khi đến cũng tiêu tan không ít, rốt cục ngậm miệng lại.

Cuối cùng A Nỗ Na cũng mang người chạy tới, không biết nói gì với y ở bên dưới. Qua một hồi lâu, nàng mới đi lên trên lầu gỗ, khẽ cong eo với Bùi Nghi, có chút xấu hổ nói: "Là ta không cẩn thận, không trông coi kỹ, làm cho thủ lĩnh Ô Miêu là Đạt Nhung đến đây."

Không cẩn thận?

Ở đây trông coi nghiêm mật cỡ nào, ngay cả hắn cũng bị giam một năm. Vị thủ lĩnh này khổ người lớn như vậy, âm lượng cao như vậy, có thể mắng gần nửa canh giờ, ở phía dưới những người trông coi kia chạy đi đâu chết rồi hả?

Bùi Nghi khẽ cong môi không nói gì.

"Y muốn gặp ngài một lần. Hầu gia, có được không?"

Bùi Nghi liếc nàng một cái, khóe mắt dài mảnh hơi nhướn lên trên, mang theo một vệt màu đỏ nhàn nhạt. A Nỗ Na bị Bùi Nghi nhìn mà trong lòng hoảng hốt. Nàng vội vàng cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn.

Bước chân nam nhân nặng nề đạp trên bậc thang "thùng thùng thùng thùng". Y dường như muốn giẫm sập trọn tòa lầu gỗ này, chứa đầy sự phẫn uất.

Bùi Nghi ngồi xếp bằng trên nệm lông dưới đất, trước mặt là một cái bàn, một cái ấm, chén cũng chỉ có một cái.

"Ngươi chính là người Hán?"

Nam nhân cuối cùng cũng từ bỏ tiếng Miêu... khó đọc khó hiểu kia, đổi lại dùng tiếng Hán biệt biệt nữu nữu[1], chữ không ngay ngắn, phát âm không chuẩn.

([1] biệt biệt nữu nữu: nói không thông hoặc ý kiến không hợp)

Bùi Nghi duỗi ngón tay chỉ phía đối diện: "Mời."

Y thực không khách khí mà đặt mông ngồi xuống, rút búa lớn trên đai lưng ra, đập ở bên cạnh. Sau đó dùng một đôi mắt như mắt chim ưng, gần như hung dữ mà nhìn chằm chằm nam nhân ở trước mặt có diện mạo xinh đẹp hơn cả nữ nhân, người không đến bốn lạng thịt, thoạt nhìn như gió thổi qua sẽ bay mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...