🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 116: (Ngoại truyện 2 - Phần 7) Đẩy ngã

Edit: Nguyệt Chiêu Viện
Beta: Hy Thái Phi

Bùi Nghi muốn tránh ra, đột nhiên phát giác cơ thể lại không thể nhúc nhích. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị Tiêu Mặc Ngâm đẩy té xuống đất, nhìn nàng vươn ra mười ngón tay, nhẹ nhàng cởi vạt áo của hắn.

"Tiêu... Tiêu Mặc Ngâm!" Hắn gầm nhẹ, nhưng lại không có cách nào.

"Xuỵt, đừng lên tiếng". Mái tóc thật dài xõa xuống, đen nhánh như bầu trời đêm vậy, như bóng đêm khẽ ập xuống, ngăn cách tầm mắt hắn, khiến thế giới của hắn chỉ còn lại gương mặt đang dần dần tiến lại của nàng: "Đừng lên tiếng. Không nên kinh động những sinh linh trong rừng, đừng kinh động sơn thần của nơi này".

Gương mặt của Tiêu Mặc Ngâm sáp đến gần, giống như muốn hôn hắn vậy nhưng từ đầu tới cuối lại cách hắn một đoạn. Yếu ớt thổi một hơi lên mặt hắn, châm chích, ngưa ngứa, giống như ngàn vạn châm nhỏ như lông trâu ghim vào lỗ chân lông, trở nên tê dại khó chịu.

"Chàng đừng lo lắng, chàng sẽ không đau đâu". Nàng nâng người dậy, trả lại không gian tự do để hắn hô hấp, sau đó cởi vạt áo mình ra, "Ta cũng sẽ không đau. Mặc dù lấy máu trong tim nghe hết sức đáng sợ nhưng Miêu Cương chúng ta có phương pháp đặc biệt, chẳng qua một giọt mà thôi, cũng không chết được".

"Nàng nói linh tinh gì vậy". Trong mắt Bùi Nghi tóe lên lửa giận: "Tiêu Mặc Ngâm, nàng gạt ta!".

"Ta không gạt chàng". Tiêu Mặc Ngâm cởi hai ống tay áo, da thịt trắng như tuyết chớp động dưới ánh sao như trân châu mà nhàn nhạt sáng bóng, khiêm tốn lại hoa lệ.

Hô hấp của Bùi Nghi cứng lại, không nhịn được dời tầm mắt khỏi người nàng.

"Từ lúc bắt đầu ta đã nói ta muốn chữa trị cho chàng, Bùi Hầu chàng đã nghe ta nói trăm lần vạn lần sao lại nói ta gạt chàng chứ?"

"Ta cũng từng nói với nàng, ta không muốn nàng chữa. Nàng..."

"Ta chỉ không nói gì cả, chứ không đồng ý từ bỏ cùng chàng".

Tiêu Mặc Ngâm kéo nút thắt áo ngực ở sau lưng, thân thể nữ nhân đầy đặn trắng như tuyết liền không còn gì che chắn đã lộ rõ ra ngoài. Ngón tay của nàng thuận theo gáy mà di chuyển từng chút một tới chỗ ngực bên trái, nhìn Bùi Nghi nói, "Chàng luôn tránh né ánh mắt của ta, Bùi Nghi, ta thật sự khó coi vậy sao?"

Ngực Bùi Nghi phập phồng, nhắm mắt thật chặt.

"Không nhìn cũng được..." Tiêu Mặc Ngâm cười, trong nụ cười có mấy phần bi thương: "Sau khi nhìn xong, chàng lại không còn tâm tư nào nhìn nữ nhân khác nữa. Tương lai sao có thể để các nàng sinh con dưỡng cái cho chàng, kéo dài huyết mạch cho Bùi gia đây?"

"Nàng, im miệng".

"Ta cũng muốn im miệng nhưng vừa nghĩ tới sau khi chữa hết cho chàng thì không thể gặp lại chàng nữa, vừa nghĩ tới sau này cũng không thấy được gương mặt lạnh như băng này của chàng, đột nhiên lại có chút không nỡ". Tiêu Mặc Ngâm tự giễu cười một tiếng: "Người Miêu chúng ta vốn không có nam nữ thụ thụ bất thân như người Hán các chàng, thích là thích, ghét là ghét. Lễ giáo, liêm sĩ gì chẳng qua là đeo một cái gồng xiềng vô cùng ngu xuẩn lên cổ mình. Thích thì ở bên cạnh nhau, chán ghét thì chia tay thôi..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...