🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 110: (Ngoại truyện 2 - Phần 1) Đó là Ngũ lăng niên thiếu[1]

" Đánh!"

Edit: Nguyệt Chiêu Viện
Beta: Hy Thái Phi

[1] Ngũ lăng niên thiếu: Ý chỉ con cháu hào môn thế gia trong kinh đô.

Tháng ba chim oanh bay đầy trời, hoa đào đã nở khắp kinh giao.

Ở phía nam kinh thành không xa có một ngọn núi nhỏ không cao lắm tên là Tích Vân sơn, trên núi có một ngôi miếu nhỏ tên là Phong Vân tự. Nếu đã có tên gọi là Phong Vân tự thì núi này đương nhiên trồng cây phong, đến lúc cuối thu hơi lạnh, trên núi nhuộm một tầng sương giá, lá cây được phủ lên tầng vàng tầng đỏ, nếu trời quang thì hết sức tráng lệ rực rỡ.

Chỉ là người nơi khác sẽ không biết rằng Tích Vân sơn mùa thu có hỏa phong, xuân có hoa đào, mà hoa đào này cũng là một trong những cảnh đẹp của nơi này.

Dựa vào chân núi có mười mấy mẫu vườn đào, cũng không biết là người nào trồng, mênh mông một khoảng lớn. Từng cánh từng chùm hoa hồng phớt mặc sức nở rộ, ở xa xa nhìn từng khóm hoa giống như từng tầng mây được nhuộm một lớp phấn son đỏ hồng vậy, đẹp đến mức khó lòng chịu được.

Mấy chục năm qua nơi này cũng trở thành nơi để các quý giới phú hộ đến đây du xuân thưởng hoa. Tuy nói vườn đào vô chủ nhưng lại có người trông coi, lúc nào cũng có người nhổ cỏ cắt cành, rắc thuốc bột đuổi côn trùng sâu bọ nên rất xum xuê.

Xuân tới ngắm hoa, hoa rơi kết trái, có rất nhiều trẻ con ở gần đó đến vườn đào hái đào ăn. Người trông vườn cũng không ngăn cản. Cho dù là du khách hay là bà con lối xóm, muốn ăn đào thì tới hái, không cho phép mang giỏ sọt tới hái rồi mang đi bán.

Bà con lối xóm đều là người chất phác, thấy người giữ vườn rộng rãi với mọi người như vậy nên cũng xem vườn đào này như hậu viên trong thôn mình vậy, rảnh rỗi thì có người tới giúp sửa cành, nhổ cỏ.

Ở bên ngoài vườn đào có một tửu lầu, địa thế hơi cao, từ lầu hai trở lên thì có nhã gian, có góc ngắm hoa đẹp nhất. Tửu lầu này mới mở ba năm năm, mỗi năm khi đến mùa xuân thì tiếp đãi không ít khách quý.

Hiện giờ đang có một đám công tử hào môn đang trong nhã gian lầu hai cụng ly, đùa giỡn rất náo nhiệt. Mấy thiếu niên này mới chỉ mười lăm, mười sáu tuổi mà thôi, chính là ở lứa tuổi hết sức bốc đồng, lông bông, bên cạnh lại không có phụ mẫu, trưởng bối câu thúc nên chơi đến hơi điên cuồng.

Tửu lầu này chỉ có rượu và thức ăn, không có ca kỹ đàn hát, hoa nương bồi rượu, mấy thiếu niên quần áo là lụa này lông vừa mọc đủ đã bắt đầu trêu đùa thị tỳ tùy thân mà mình mang ra ngoài, từng đôi lăn lộn bốn phía, trong miệng đều là mấy câu bậy bạ, bàn tay nô đùa trên dưới vô cùng vui sướng.

Một thiếu niên đang ôm tỳ nữ của mình đè xuống bệ cửa sổ cắn môi, mắt vừa liếc một cái nhìn thấy một đoàn người đang đi trên đường, lập tức đẩy nha đầu trong ngực ra, chỉ ngoài cửa sổ gọi mấy người bạn tới xem.

"Nhìn xem, đám tạp chủng nào kìa".

Một đám thiếu niên ầm ĩ chen chúc trên cửa sổ, dò đầu nhìn xuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...