Chương 9: ✽ Chương 9 - Bị ngược thê thảm【9】
✽ Địa cầu thiếu nữ np các nam thần tinh tế - Bị ngược thê thảm【9】
Lạc Anh nơm nớp lo sợ, tắm rửa xong khoác một cái khăn tắm, nhưng không muốn đi ra khỏi phòng tắm, chỉ nghĩ tới một rương chứa đầy đồ chơi tình dục SM hạng nặng kia, nàng liền cảm thấy da đầu tê dại.
Kiếp trước Viên Thủ Nghĩa để bảo tiêu trước mặt cưỡng gian nàng đã rất biến thái rồi, so sánh với Dạ Sùng Thiên càng có vẻ si mê điên cuồng hơn.
Là do thời đại tinh tế trước nay chưa từng có nữ nhân xuất hiện hay sao?
Nếu một đám hòa thượng chỉ nhìn thấy nữ nhân qua tranh ảnh sách báo, khát khao rất nhiều năm, chờ đợi rất nhiều năm, đột nhiên có một ngày, nữ nhân xuất hiện ngay trước mặt bọn họ, hơn nữa còn đột ngột như vậy, nhất định sẽ có cảm giác đang đi đường lại bị một giải thưởng hàng tỉ đồng từ trên trời nện trúng đầu a!
"Cốc cốc cốc!" Một trận đập cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng nói trầm thấp mà gợi cảm của Dạ Sùng Thiên, "Bảo bối mau ra đây, đừng làm ta chờ đến nóng lòng."
Phi! Anh mới làm tôi nóng lòng đó!
Làm nàng "ngoại tiêu nội nộn" (ngoài sưng trong nhức), vô cùng đau đớn. Trong phòng ngủ bày ra một rương đồ chơi, còng tay, xiềng chân, dây thừng, dương vật giả, đồ mở rộng hậu mông, dịch súc ruột, nhưng phàm là nữ nhân khi thấy đều bị dọa tới còn nửa mạng.
"Tôi còn chưa có tắm xong, anh đừng quấy rầy tôi tắm rửa a." Lạc Anh cự tuyệt nói. Thời đại tinh tế đề xướng tiết kiệm nước chỉ dùng để uống, bình thường đều dùng ánh đèn đặc thù thanh tẩy làn da, nhưng Lạc Anh không quen, may mắn Dạ Sùng Thiên sủng nịch nàng, mỗi ngày đều có thể bảo đảm nàng có nước sạch để tắm.
Cửa ở chỗ này mở.
Thân ảnh Dạ Sùng Thiên anh đĩnh trác tuyệt đi vào, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi mỏng, mày kiếm nghiêng nghiêng xếch lên. Sườn mặt anh tuấn gốc cạnh, gương mặt kiên nghị, bộ dáng hoàn mỹ không thể bắt bẻ. Hắn nửa người trên trần trụi, hạ thân chỉ mặc một cái quần lót, dáng người cao lớn vừa đỉnh cấp vừa tôn quý.
Hắn đi vào cửa hông, duỗi tay nhấc eo Lạc Anh, đem nàng lăng không bế lên.
Lạc Anh dùng tay chụp đánh lên ngực hắn, bĩu môi nói: "Ai cho phép anh tùy tiện đi vào, thật không lễ phép."
"Bảo bối, em nghĩ sai một chuyện rồi, ta là chủ nhân phủ nguyên soái, ở trong nhà như thế nào làm cái gì đều là chuyện "thiên kinh địa nghĩa" (tất nhiên). Trên đời này có một loại từ kêu là "đặc quyền", ta chính là nam nhân có cái đặc quyền tùy ý kia." Con ngươi Dạ Sùng Thiên đen nhánh, đôi mắt giống như pha lê tinh khiết nhẹ lóe sáng, phảng phất uy thế quá thịnh, duỗi tay trên mông nhỏ Lạc Anh vỗ vỗ, phát ra âm điệu nhu hòa, "Ngoan, nam nữ tính ái là điều tốt đẹp, ta nhất định làm em thoải mái."
Phi! Là anh muốn thoải mái thì có! Lạc Anh nghĩ tới "hậu hoa viên" của nàng còn không có khai phá liền phải bị nam nhân này cắm, vừa chờ mong lại có chút sợ hãi. Nàng còn chưa có thành niên, cúc huyệt thực rất nhỏ xinh.
May mắn có một chút là khẳng định, thân thể này của nàng tính dẻo dai và co giãn có thể dùng điểm tích phân đổi với hệ thống, nhưng nói là tính năng tốt đẹp, cho dù chịu chút thương nhỏ cũng là để đám nam nhân thương tiếc. Ai, ai bảo đây là thịt văn làm gì!
Bình luận