Chương 49: ✽ Chương 4: Gian dâm bị vây xem【4】
✽ Tổng tài phụ tử VS bé gái mồ côi ___ Gian dâm bị vây xem【4】
Mộ Thiên Trạch nổi lên hứng thú, thu hồi ngón tay của mình, hắn hiện tại muốn dùng cây gậy giống của mình chịch xuyên lớp màng mỏng kia. Muốn đem nàng chơi nát sau lại ném cho đám thuộc hạ luân gian, nữ nhân đã vứt bỏ chồng cùng con trai, cho dù đã chết, hắn cũng muốn linh hồn nàng không được an bình, muốn linh hồn nàng biết con gái ruột của mình đang bị ngược đãi cực kỳ tàn ác.
"Cái miệng nhỏ phía dưới ướt đẫm rồi, có phải rất khó chịu hay không? Muốn được nam nhân chịch lắm phải không? Nói đi, có muốn dương vật nam nhân chơi cái miệng nhỏ, muốn thì nói ra, phía dưới ta rất lớn..." Côn thịt dưới háng Mộ Thiên Trạch chống lên hạ thể đã ướt dầm dề của Lạc Anh, vừa nói vừa dùng quy đầu cọ xát. Một bàn tay to bắt lấy một bên vú nàng, ngón cái cùng ngón trỏ bóp chặt núm vú lôi kéo. Động tác của hắn rất thô bạo, lực đạo lại lớn, trên bầu vú tuyết trắng của nàng lưu lại từng vết ngón tay.
"Tôi không muốn..." Lạc Anh đau đến cặp mày đẹp cũng nhăn lại, cắn môi dưới nói.
Kỳ thật nàng rất muốn, nhưng lòng tự tôn không cho phép nàng nói ra những câu xấu hổ như vậy.
"Thật là không ngoan." Mộ Thiên Trạch bóp chặt núm vú nàng dùng sức kéo, thẳng đến khi mún vú càng ngày càng dài ra, giống như kéo cục bột, Lạc Anh đau đến môi phát tím, run run rẩy rẩy nói: "Muốn... A... Không cần..."
"Rốt cuộc là muốn hay không?" Mộ Thiên Trạch ngón tay dùng sức véo một cái, núm vú như muốn bị bóp nát.
"A..." Lạc Anh kêu lên, nước mắt rào rạt rơi xuống, "Muốn chịch âm hộ, không cần nhéo vú nữa."
"Đồ đê tiện, quả nhiên nhịn không được, muốn đàn ông chịch âm hộ." Mạc Thiên Trạch lại giơ tay một tay tát lên một bên vú Lạc Anh.
Đau đến Lạc Anh khóc ra tiếng. "A... Không cần đánh vú... Tôi... Tôi để anh chịch âm hộ..."
"Đồ đê tiện nên dạy dỗ." Cự long dưới háng Mạc Thiên Trạch nhắm ngay cửa hoa huyệt đang rộng mở củaLạc Anh , nam căn chống lên cái miệng nhỏ ướt đẫm dâm dịch, chỉ thấy phần cửa vào thập phần nhỏ xinh, nam căn phi thường thô to, đẩy 2,3 cái nhưng không sao cắm vào được. Ánh mắt Mạc Thiên Trạch lạnh lẽo, dung nhan tuấn dật như điêu khắc từ đá cẩm thạch lộ ra tàn nhẫn, đôi tay nắm lấy tuyết đồn mềm mại của nàng, bóp mạnh làm hai luồng thịt mềm biến dạng. Dương vật dưới háng đột nhiên đẩy một cái, nam căn cắm ngập vào lỗ nhỏ sâu thêm một tấc, đem màng trinh bên trong chọc thủng.
Lạc Anh cảm thấy thân mình giống như xé thành hai nửa, đau đến nước mắt chảy ròng ròng.
"A... Không cần... Đau quá... Cầu xin anh... Không cần chịch... Rút ra đi..." Nàng đau đến mức sắc mặt trắng bệch Lạc Anh há mồm cầu xin, hai cái bảo tiêu một tả một hữu nâng thân mình nàng, đem hai chân nàng mở ra đến lớn hết cỡ, bọn họ muốn quan sát tình cảnh nàng bị chịch, thiếu nữ thanh thuần đáng yêu như vậy bị đang nam nhân chịch giống như đang đùa bỡn kỹ nữ, thực làm tròng mắt người ta muốn rớt ra ngoài.
Doãn Y Y từ trước có học qua khiêu vũ, thân mình phi thường mềm mại, hai cái đùi bị bảo tiêu kéo ra đến hai bên mạn sườn, tuyết đồn cùng thân mình giống như hình chữ M, bờ mông cao cao nâng lên, tiểu huyệt nuốt trọn cây gậy thịt lớn của Mạc Thiên Trạch, bắn ra một tia máu xử nữ, thoạt nhìn vừa dâm đãng vừa kinh tâm.
Bình luận