Chương 70: ✽ Chương 25: Bị 13 căn côn thịt thao không ngừng 【25】
✽ Tổng tài phụ tử vs bé gái mồ côi __ Bị 13 căn côn thịt thao không ngừng 【25】
Mạc Vực xa xa trông thấy nữ nhân mình yêu thương bộ dáng chật vật, trong lòng không khỏi đau xót, thời điểm chạy tới bị trẹo chân hắn bất chấp đau đớn, đón lấy Lạc Anh từ trong tay Mạc Thiên Trạch, không ngờ một bàn tay Mạc Khuynh Quốc còn cắm trong cơ thể Lạc Anh, một kéo một đẩy càng làm Lạc Anh đau đớn khó chịu, nàng đau đến mồ hôi lạnh ứa ra, nắm chặt cánh tay Mạc Vực.
"A... Ba ba... Con đau... Cứ để Khuynh Quốc ôm con..."
Mạc Vực buông thân mình Lạc Anh ra, giơ một quyền nện lên khuôn mặt tuấn dật bất phàm của Mạc Khuynh Quốc, làm Mạc Khuynh Quốc đau đến nhếch miệng, thân mình lảo đảo một chút, sợ tổn thương mẫu thân, cái tay cắm trong âm đạo nàng tận lực bảo trì bất động.
Vừa động liền khiến Lạc Anh đau đớn, sắc mặt nàng càng thêm trắng bệch, đôi tay che lại bụng nhỏ nhô lên.
"A... Không cần... Đau... Đau đau..."
"Ngoan... Ba ba ở đây... Không sợ... Không sợ a..."
Mạc Vực nội tâm đau xót khó chịu, một bên nhỏ giọng an ủi con gái, một bên phân phó bảo tiêu gọi điện thoại kêu bác sĩ tới biệt thự chẩn trị. Sau đó thật cẩn thận nâng thân thể Lạc Anh, đi theo Mạc Khuynh Quốc cùng nhau đem nàng ôm vào biệt thự.
Gian phòng ngủ này là đem ba căn phòng nối thông với nhau, trên mặt đất trải thảm Thổ Nhĩ Kỳ thật dày, một cái giường rất lớn, đủ để chứa mười mấy nam nhân vây quanh Lạc Anh cùng làm tình. Mỗi khi đến thời khắc kia, nàng sẽ giống một cô vơ ngoan ngoãn mặc cho bọn hắn điên cuồng chà đạp, chơi đùa. Mỗi lần làm tình, trong miệng nàng, thân dưới trước sau hai cái miệng đều cắm vào côn thịt của bọn hắn.
Bất quá, từ nay về sau, nam nhân của nàng lại có thêm hai đứa con sinh đôi.
Lúc Lạc Anh bị đặt ở giữa tấm thảm trong phòng ngủ, ánh mắt nhìn về phía mười mấy tên đàn ông thần sắc lo lắng, nàng mở rộng đôi chân thon dài, hoa huyệt giữa hai chân còn kẹp toàn bộ bàn tay của đứa con trai nhỏ Mạc Khuynh Quốc.
"Mụ mụ, thực xin lỗi." Mạc Khuynh Quốc hốc mắt ngấn lệ, hắn sao có thể khiến cho mụ mụ yêu thương nhất của mình khó chịu như vậy.
Lạc Anh giơ tay sờ lên khuôn mặt sưng vù của hắn nhẹ nhàng mơn trớn, ôn nhu nói: "Không quan trọng, đợi lát nữa rút ra là được."
Mạc Khuynh Quốc biết nếu có thể rút ra được thì cần gì chờ tới bây giờ, chỉ có thể nói: "Đã kêu bác sĩ rồi, mụ mụ chờ một lát."
Lạc Anh lắc đầu, nhớ tới một cái tin lá cải đọc được, mỗ nữ nào đó cùng chó đực làm tình, kết quả cẩu điểu kẹt lại trong âm đạo không kéo ra được, không thể không đi bệnh viện để bác sĩ đem cẩu điểu cắt bỏ. Lạc Anh mỉm cười đem cái tin đó nói ra, sau đó hỏi: "Khuynh Quốc con muốn mất đi một bàn tay sao?"
Thái dương Mạc Khuynh Quốc chảy xuống một giọt mồ hôi, run giọng nói: "Mụ mụ tiểu huyệt của người có thể đem em bé sinh ra, một bàn tay thôi mà, nhất định có thể sinh... Ách... Rút ra."
Bình luận