Chương 66: ✽ Chương 21: Trên phi cơ cha con dâm loạn, chịch không ngừng nghỉ【21】
✽ Tổng tài phụ tử VS bé gái mồ côi __ Trên phi cơ cha con dâm loạn, chịch không ngừng nghỉ 【21】
Lạc Anh bị côn thịt thô cứng đỉnh vào tận yết hầu làm nàng đau đớn, dần dần cảm giác thiếu oxy làm đầu óc trở nên mơ hồ, mà nam căn trong miệng vẫn không ngừng tàn sát bừa bãi, giống như muốn trừng phạt nàng, mỗi lần nắc vào cơ hồ muốn đem yết hầu nàng xuyên thủng, nếu không phải đầu bị người đàn ông ấn vào dưới háng, nàng đã mềm oặt ngã ra đất.
Trong khi Lạc Anh cho rằng chính mình sắp chết ngạt vì thiếu oxy, dương vật trong miệng đột nhiên co giật, đại lượng chất lỏng nóng ướt tanh nồng ào ạt bắn ra, thông qua thực quản chảy vào dạ dày. Nàng một buổi trưa bị đám nam nhân ép nuốt rất nhiều tinh dịch, thẳng đến người đàn ông này bắn tinh, có cảm giác no căng.
Người đàn ông trước mặt ấn chặt gáy nàng, nguyên cây côn thịt ngâm trong miệng phun xả mãnh liệt một lúc rồi mới từ từ rút ra, trên đầu dương vật tinh khí vẫn tích táp nhiễu xuống từng giọt.
Mảnh vải bịt mắt kéo xuống, bên tai là giọng nam thuần hậu vừa xa lạ vừa quen thuộc:
"Con gái của ta, tinh dịch ba ba ăn có ngon không?"
Trên mép Lạc Anh còn vương đầy tinh dịch, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, Mạc Vực, quả nhiên là hắn, là ba ba của thân thể này, cũng là cha của một trong song bào thai.
"Ba ba..."
Lạc Anh lẩm bẩm, bây giờ có nói gì cũng không có ý nghĩa, trốn tránh không bằng đối mặt.
Mạc Vực dùng một cái khăn tay lau sạch gò má Lạc Anh, cởi trói rồi nâng nàng đứng dậy, con gái của hắn, những ngày nàng mất tích, hắn điên cuồng tìm kiếm khắp nơi trên thế giới, hắn từng thề nếu tìm được nhất định đem nàng ra đánh đòn một trận, hiện tại nhìn thấy nàng, hắn ngược lại không nỡ. Cởi xuống tây trang trên người khoác lên thân hình trần trụi của Lạc Anh, cài nút lại.
Nhấc chân đi về phía chiếc nôi em bé trước mặt, kéo hai cái màng che, song bào thai đáng yêu hiện lên trong mắt, hắn cúi người đem đứa trong đó ôm vào trong ngực.
"Đây là đứa lớn, là con của người, đứa nhỏ còn lại, là cháu của người, người có thể dùng kỹ thuật hiện đại nhất kiểm tra DNA." Âm thanh Lạc Anh nhỏ như tiếng muỗi kêu, đồng thời sinh hạ con trai cho ba ba cùng ca ca, hơn nữa còn là song bào thai, làm nàng cảm thấy thật khó tin, nhưng việc này không thể không nói, để tránh khiến cho hắn hiểu lầm.
Mạc Vực "Nga" một tiếng, quay lại nhìn Mạc Thiên Trạch đang bị đè trên mặt đất, hắn trong lòng có chút im lặng, có lẽ đây là kết quả tốt nhất. Bất quá đàn ông bên cạnh nữ nhi thực sự có chút nhiều. Một bên dỗ dành đứa bé trong lòng, một bên nhìn Cao Cường, Lôi Đức, Charles cùng mười tên bảo tiêu.
Bọn bảo tiêu trước mặt tuy rằng bị súng chĩa vào đầu, biểu tình không chút hoảng loạn, trừng mắt nhìn lại, đừng nghĩ đem Y Y từ tay bọn họ cướp đi, nếu không bọn họ sẽ bất kể trả giá lớn thế nào cũng cùng hắn liều mạng một phen.
"Hài tử tên là gì?" Mạc Vực quay đầu lại hỏi.
"Chỉ có nhũ danh, ca ca kêu là đại bảo, đệ đệ là tiểu bảo, đại danh người xem đặt tên gì mới thích hợp?" Lạc Anh muốn lấy lòng hắn.
Bình luận