Chương 37: ✽ Chương 19: Cảm động phụ thân, thiệt tình sủng nịch【19】
✽ Chương 19: Cảm động phụ thân, thiệt tình sủng nịch【19】
Trong khi Lạc Anh còn ngây ra, gần vách tường nhà tù một cái bóng đen xông tới, thẳng về phía Mộ Dung Dược. Lạc Anh liếc mắt một cái liền nhận ra đó là Mộ Dung Trân Trân, trên gương mặt phủ đầy vết sẹo cực kỳ dữ tợn, miệng há to như Thao Thiết đói khát, gào rít giận dữ, vọt tới trước mặt Mộ Dung Dược, tay phải cầm một mảnh sứ sắc bén hướng động mạch trên cổ hắn bên rạch xuống.
Cùng lúc đó, cơ thể Mộ Dung Dược bị Bàng thị cùng Mộ Dung Trân Bảo ôm chặt lấy.
Mộ Dung Dược mắt nhìn thấy mảnh sứ sắp cắt xuống, nhưng lại bất lực, hắn sẽ chết sao? Anh Nhi phải làm sao đây, hài nhi trong bụng cô sẽ ra sao?
Nếu Lạc Anh biết Mộ Dung Dược trước lúc chết còn nghĩ cho mình, nhất định sẽ an tâm, như vậy cô không cần sợ bị hắn xiết chết.
Y thuật cổ đại lạc hậu, động mạch bị cắt vỡ, đồng nghĩa với tử vong. Nhưng Lạc Anh sao có thể để hắn chết.
Nhiệm vụ thất bại tích phân khấu trừ không nói, cô chỉ có thể chậm rãi chết già trong thế giới này sau đó đi vào Minh giới, trong thế giới hiện thực thân thể mất đi linh hồn cũng sẽ tử vong. Cô không chút nghĩ ngợi, dùng thân thể của mình chắn trước mặt Mộ Dung Dược.
Cánh tay Mộ Dung Trân Trân bị Lạc Anh đẩy ra, hơi giật mình, thấy tiểu thiếp mới nạp của phụ thân dáng vẻ mỹ lệ, trong mắt hiện lên tia oán độc, "Ngươi cũng muốn chết giống hắn."
Mảnh sứ tiếp tục chém xuống, lúc này Mộ Dung Dược đã thoát khỏi khống chế, ngay tại chỗ ôm lấy Lạc Anh xoay người lăn đến cửa nhà lao, cửa lao mở ra, Hà Man dẫn dắt mấy tên thái giám xông tới, đem Bàng thị cùng hai nữ nhi kéo ra, còn Mộ Dung Dược mang theo Lạc Anh nhanh chóng rời đi.
"Ầm" cửa lao đóng lại, qua khe cửa lộ ra là gương mặt oán độc của Bàng thị cùng hai nữ nhi của bà ta.
"Anh Nhi con thế nào, có sao không, có đau lắm không?" Bến trong lối đi nhỏ tối tăm, Mộ Dung Dược bế ngang người Lạc Anh, cấp tốc hướng địa lao chạy đi, một bên kêu Hà Man thỉnh ngự y tới.
"Không... Không có việc gì...... Chỉ hơi đau một chút."
Lạc Anh đau đến mức nói chuyện không ra hơi, mấy đời tới nay cô vẫn luôn được đàn ông sủng ái, chưa từng chịu qua đau đớn như vậy.
Cấp tốc trở về địa lao, dưới ánh nến u ám, Mộ Dung Dược kiểm tra miệng vết thương ở thái dương Lạc Anh, thấy chỗ bị thương thương máu tươi chảy nửa bên mặt. Hắn trong lòng vừa đau đớn vừa tự trách, nói: "Anh nhi, đều do cha không bảo vệ tốt con."
Đến nữ nhân mình yêu thương hắn cũng không bảo hộ được, hắn còn là đàn ông sao?
"Một chút khổ thì có là gì?" Đôi mắt Lạc Anh lấp lánh, ẩn chứa thương cảm nhàn nhạt, nước mắt liên tục chảy xuống, "Nhiều năm chịu khổ trong từ đường so với chút thương thế này có đáng là gì. Nữ nhi quen mặc áo vải thô của hạ nhân, ăn đồ thừa đến nha hoàn cũng chán ghét, còn thường xuyên bị nha hoàn bà tử khi dễ. Trong mắt cha chỉ có Trân Trân cùng Trân Bảo, hoàn toàn không nhớ đến con."
Bình luận