Chương 85: ✽ Chương 14: Ngậm lấy hơn phân nửa dương cụ ( 14 )
✽ Nữ tôn thế giới — ngậm hơn phân nửa dương cụ ( 14 )
Mặt trời lên cao, Lạc Anh không thể không rời giường, thật sự đêm qua bị Trí Hoành chịch quá ác liệt, làm nàng khó có thể gánh vác, một hàng thị vệ bưng đồ dùng tẩy rửa tiến vào hầu hạ nữ hoàng, Lạc Anh thu thập chỉnh tề, mặc một bộ váy dài đỏ rực thêu kim sắc phượng hoàng, đầu đội vương miện, thần thái đoan trang thong thả đi vào tiểu viện phụ thân, căn phòng sạch sẽ giống như hôm qua, trên giường một nam tử tuấn mỹ đang nằm, thần thái thành kính ấm áp, một thân trường bào tuyết trắng, đôi tay vỗ nhẹ lên bụng, thần sắc ấm áp tràn ngập tình yêu.
"Cha!" Lạc Anh đi vào, Tôn Kiên đang muốn đứng dậy, bị Lạc Anh đè lại, "Cha dưỡng thai quan trọng hơn."
Ba ngày này là giai đoạn trứng thụ tinh sẽ tiến vào túi dục nhi, thập phần quan trọng, không thể xuất hiện sơ suất.
Nghiêng mắt thấy đầu giường có một chén cháo gạo tẻ, Lạc Anh bưng lên múc một muỗng đút cho Tôn Kiên.
Phụ thân hưởng thụ con gái hiếu kính, gương mặt tuấn mỹ của Tôn Kiên toát ra tình yêu vô hạn đối với con gái.
"Lam Nhi, con đã nói chùa chiền chỉ là nơi ở tạm, ta khi nào có thể hồi cung?" Tôn Kiên lo lắng khi mình lớn bụng, đem hài tử sinh ra trong chùa, con của hắn và nữ nhi cần phải sinh trong hoàng cung, như vậy mới danh chính ngôn thuận, hắn sẽ không làm Lạc Anh khó xử, nhưng vì kết tinh tình yêu của hai người, hắn nguyện ý mở miệng một lần.
Lạc Anh đem muỗng cháo cuối cùng đút cho Tôn Kiên, cúi đầu hôn môi hắn, môi lưỡi giao triền, hôn đến kịch liệt mà tình ý miên man. Những năm sống trong lãnh cung kia, vẫn luôn là cha con hai người làm bạn cùng nhau, nàng tương lai sẽ có rất nhiều nam nhân, nhưng Tôn Kiên sẽ là Hoàng Hậu duy nhất.
"Cha, chờ thêm mấy tháng, con còn chút chuyện cần xử lý, làm xong liền lấy quy cách nghênh thú Hoàng Hậu, thỉnh ngài vào cung, Đông Cung Từ Ninh Cung vĩnh viễn thuộc về ngài. Mà Ngọc Khôn cung vĩnh viễn thuộc về con gái chúng ta."
"
Từ Ninh Cung là nơi các đời Hoàng Hậu cư trú, Ngọc Khôn cung là cung điện của Hoàng Thái Nữ.
"Hảo, ta tin tưởng Lam Nhi." Tôn Kiên khóe môi mỉm cười, có thể cả đời cùng nữ nhi làm vợ chồng, còn gì mong cầu.
Lạc Anh lưu lại một đội thị vệ chiếu cố Tôn Kiên, ngồi phượng liễn trở lại hoàng cung, bắt đầu chỉnh đốn sau khi tân hoàng đăng cơ, đối với những người không thuộc về trận doanh của nàng hoặc bãi miễn, hoặc giáng chức, hoặc ngoài sáng thăng trong tối giáng.
Từ khi nào, nàng còn là ấu nữ của người bị giam trong lãnh cung, bắt đầu xây dựng thế lực thuộc về mình, quét sạch mọi đối thủ, hiện tại triều đình trong ngoài đã củng cố bền vững một khối như thùng sắt.
Liên tiếp hơn mười ngày, Lạc Anh mới được nghỉ ngơi, trở lại Dưỡng Tâm Điện, cho người Lăng Già Tự đưa thuốc bổ cho Tôn Kiên, kỳ thật chuyện này vẫn do Vương tài tử đi làm, Vương tài tử không phải tài tử, 10 ngày trước đã vinh thăng thành Vương chiêu nghi, Thiên Phượng Quốc thịnh hành tập tục người Hồ, mẫu thân sau khi chết nữ nhi nhận lấy nam sủng không phải đại sự gì, đặc biệt mấy năm gần đây còn bị người đọc sách xưng là việc thiện.
Bình luận