Nhạc Khuynh bấm vài cái trên màn hình.
Từ góc độ của mình, Triệu Thự không nhìn thấy hắn đang làm gì. Chờ đến khi điện thoại bị nhét trả lại tay, cúi đầu nhìn, anh ta hoảng hốt phát hiện giao diện đang gọi điện thoại, suýt nữa làm rơi luôn cái điện thoại ra ngoài.
"Cậu gọi cho vợ tôi làm gì vậy?!" Triệu Thự mặt mày nhăn nhó như sắp khóc, nâng điện thoại lên như ôm bom: "Không biết bọn tôi đang chiến tranh lạnh à!"
"Biết mà." Nhạc Khuynh lạnh nhạt phụ họa, "Nhanh chóng làm hòa đi, về nhà quỳ thớt giặt đồ cho rồi. Em đi trước đây, anh về sau thì nhớ khóa cửa phòng thí nghiệm."
Hiện tại dự án đã hoàn thành hầu hết, chỉ còn vài việc giấy tờ cuối cùng, mang về nhà làm cũng chẳng sao.
Triệu Thự đương nhiên biết điều đó —— cũng chính vì vậy, anh ta càng rõ ràng nhận ra: Tên Nhạc Khuynh ham mê sắc đẹp này không chỉ đi hẹn hò dưới ánh trăng hoa cỏ, mà còn nhẫn tâm cắt đứt luôn đường lui của anh ta!
Tâm trạng hóng chuyện bị tin dữ này cuốn bay sạch như lá rụng theo gió, chỉ còn lại nỗi bi phẫn bị phản bội.
Mặc dù điện thoại vẫn chưa kết nối, nhưng Triệu Thự đã không dám nói lớn, đành đè thấp giọng, oán trách vừa đủ nghe: "Cậu quá đáng thật đấy! Có người yêu... à không, có bạn trai là không còn nhân tính à!"
"Không thử sao biết?" Nhạc Khuynh đáp tỉnh queo, "Em tin chị dâu sẽ tha thứ cho anh."
Điện thoại kết nối. Triệu Thự lập tức không quan tâm đến Nhạc Khuynh nữa, nịnh nọt nói với đầu dây bên kia: "Vợ, là anh đây... là lão Nhạc nghịch điện thoại anh nên lỡ tay bấm gọi... đừng cúp máy mà... biết rồi, đương nhiên là anh sẽ về nhà rồi, đừng giận nữa, đừng giận nữa mà..."
Hai người họ cũng chỉ cãi nhau vì mấy chuyện vặt, lúc đó ai cũng không chịu nhường ai, giờ thì tiến thoái lưỡng nan. Triệu Thự sĩ diện nên cứ rút đầu như rùa đến tận bây giờ, Nhạc Khuynh kịp thời đưa thang cho anh ta leo xuống, anh ta cũng thuận nước đẩy thuyền mà xuống luôn.
Nhạc Khuynh nhanh chóng thu dọn balo, vội vã rời khỏi phòng thí nghiệm. Lúc này, Hạ Minh Thâm đã rời khỏi đài phun nước, ngồi xuống bậc thềm, tay đút trong túi áo như đang sợ lạnh. Quanh tai cậu phủ một lớp lông tơ mảnh, tóc mềm mại phủ trán, nhìn non nớt hơn tuổi thật rất nhiều.
Khi nãy, Hạ Minh Thâm mượn cớ đo thân nhiệt để nắm tay
Nhạc Khuynh, dù chỉ là chạm nhẹ rồi rút lại, nhưng một cái chạm đơn giản như vậy cũng đã khiến cậu cảm thấy rất mãn nguyện. Cậu nhét tay đã chạm vào Nhạc Khuynh vào túi áo, hy vọng giữ lại cảm giác mát lạnh ấy được lâu thêm một chút.
"Lạnh không?" Nhạc Khuynh bước xuống hỏi.
Hạ Minh Thâm lắc đầu: "Không lạnh." Cậu liếc mắt nhìn tay Nhạc Khuynh đầy mong đợi, hy vọng đối phương cũng sẽ chủ động nắm tay mình như khi nãy mình đã làm. Nhưng Nhạc Khuynh lại quá không hiểu lòng người, tay buông thõng bên người, chẳng hề có ý định giúp cậu làm ấm.
Hạ Minh Thâm tự phân tích —— mình có d*c v*ng chiếm hữu với Nhạc Khuynh. Khi thấy có cô gái e dè đưa thư tình cho hắn thì khó chịu, mà vừa nắm được tay hắn thì trong lòng lại vui như trúng số, chẳng khác nào bệnh nhân giai đoạn cuối của "hội chứng thiếu đụng chạm", mà phương thuốc đặc hiệu duy nhất lại mang họ Nhạc tên Khuynh.
"Đi mau đi mau, trễ nữa là mì không ngon đâu." Hạ Minh Thâm vừa lẩm bẩm vừa chạy suốt đường về. Trời thu se lạnh khiến cậu toát cả mồ hôi, mì gà thì đã bị trương lên, dính lại thành cục, dán lạnh ngắt dưới đáy bát.
Cậu tiếc nuối dùng đũa xới thử: "Hai bát này cậu đừng ăn, tôi nấu bát khác cho cậu."
Nhạc Khuynh ngăn cậu lại, nói: "Hâm nóng là được rồi."
Hạ Minh Thâm lần đầu tiên thích một người, chẳng có kinh nghiệm gì cả, chỉ biết đối xử thật tốt với người ấy, những gì tốt nhất có thể cho đi thì đều giữ lại cho người ấy. Mà ăn mì nguội, mì trương lên chắc chắn không nằm trong phạm trù "tốt", thế nên cậu vẫn kiên trì: "Cậu làm việc vất vả, để tôi nấu bát khác, nhanh lắm."
Nhạc Khuynh cúi mắt nhìn cậu. Hạ Minh Thâm giữ chặt hai cái bát không buông, dáng vẻ kiên định chẳng chịu lùi nửa bước. Cậu tưởng Nhạc Khuynh không muốn lãng phí thức ăn, vội vàng đảm bảo: "Yên tâm, hai bát này tôi ăn, không đổ vào thùng rác đâu."
Nhạc Khuynh không nói gì. Hạ Minh Thâm đột nhiên thấy trán đau nhói, vô thức ngẩng đầu lên, liền thấy Nhạc Khuynh rụt lại ngón tay vừa nghịch ngợm, nhân lúc cậu vẫn còn ngẩn người thì giành lấy hai bát mì từ tay cậu, bật cười khe khẽ.
Tiếng cười ấy nghẹn nơi cổ họng, rất nhẹ, còn khó bắt hơn cả cơn gió thoảng qua rừng thông.
"Nhiều thế này, cậu ăn hết được không?"
Hạ Minh Thâm chỉ buột miệng nói ra thôi, giờ nhìn kỹ lại hai bát mì, lúc nãy không chú ý, cậu lỡ lấy quá nhiều mì sợi, lại thêm cả phần topping, mỗi bát đều đầy ụ, cho dù bụng cậu không nhỏ cũng phải e ngại.
Nhưng lời đã nói ra, Hạ Minh Thâm chỉ có thể cắn răng giữ vững lập trường: "Tôi ăn từ từ."
Kết quả của việc không chịu đổi lời là —— Nhạc Khuynh lại gõ một cái lên trán cậu.
Hạ Minh Thâm bị hắn trêu đến phát cáu, dỗi nói: "Cao hơn thì hay ho gì chứ!"
Nhạc Khuynh khẽ giơ tay lên, Hạ Minh Thâm đã sợ hắn lắm rồi, vội ôm trán nhảy lùi lại. Ai ngờ Nhạc Khuynh chỉ hù dọa cậu thôi, nhân lúc cậu tránh đường, liền ôm bát vào bếp.
Hạ Minh Thâm chần chừ vài giây, rồi cũng rón rén đi theo, thấy Nhạc Khuynh thành thạo dùng nước lạnh tách mì ra, bật bếp hâm nóng lại nồi canh gà, rưới đều lên mì, mỗi bát còn có thêm một quả trứng ốp la.
Hương thơm tràn ngập phòng bếp và phòng ăn.
Hai người ngồi đối diện nhau, ăn no một bữa ngon lành.
Đêm đó, sau khi đánh răng rửa mặt, nằm trên giường rồi, Hạ Minh Thâm cuối cùng mới chợt nhớ ra, lẩm bẩm: "Rõ ràng là tôi định nấu bữa khuya cho Nhạc Khuynh, sao cuối cùng lại thành ra bắt cậu ấy làm rồi?"
Không đúng với kế hoạch ban đầu chút nào.
Hạ Minh Thâm buồn bực suốt cả đêm, sáng hôm sau vẫn dậy đúng giờ như dự định, đúng lúc vừa kịp lúc Nhạc Khuynh ra khỏi phòng chuẩn bị chạy bộ buổi sáng.
Bình thường, Hạ Minh Thâm ham ngủ, không bao giờ bỏ lỡ cơ hội nằm nướng. Khi học cấp ba phải học tiết sớm, cậu luôn không dậy nổi, toàn bị Nhạc Khuynh kéo chăn, véo má cưỡng chế gọi dậy.
So với cậu, Nhạc Khuynh đúng là mẫu người cực kỳ kỷ luật. Hắn hiếm khi ngủ nướng, mỗi ngày đều chạy bộ. Thường thì khi hắn chạy về rồi, Hạ Minh Thâm mới lờ đờ mở cửa phòng, nửa tỉnh nửa mơ nướng bánh mì. Có lần còn từng lấy tay trần chạm vào khay nướng, bị phỏng đến sưng phồng, suốt cả tuần không cầm được bút.
Cho nên việc cậu dậy lúc 6 giờ 30 quả là rất bất thường.
Nhạc Khuynh đứng ngẩn ở cửa, suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Xe buýt của các cậu đến sớm à? Đỗ ở đâu?"
Hạ Minh Thâm vội xua tay: "Xe chín giờ vẫn như cũ, tôi muốn đi chạy sáng với cậu, rèn luyện thân thể."
Cậu trông đầy mong chờ nhìn Nhạc Khuynh: "Cho tôi đi cùng được không?"
Trước ánh mắt như vậy, Nhạc Khuynh không thể nào từ chối được. Hắn lấy cho cậu một đôi giày chạy, dẫn cậu đến con đường có bóng cây mà mình vẫn chạy mỗi ngày: "Tôi ngày nào cũng chạy nửa tiếng dọc theo đường này, cậu mới bắt đầu, nếu mệt thì về trước nghỉ nhé."
Là con trai thì sao có thể nói "không được"!
Hạ Minh Thâm khởi động xong, tràn đầy tự tin bước lên con đường có bóng cây mát.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?