🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: Chap 5

Sang Hyeok tỉnh lại thì đã thấy mình đang ở trong một căn phòng xa lạ. Sang Hyeok mặc xong quần áo thì xuống tầng, chỉ thấy một người đứng tuổi đứng ở bên cạnh bàn ăn:

"Cậu Lee, cậu đã tỉnh rồi. Tôi là quản gia, cậu chủ đã dặn cậu ăn xong bữa sáng rồi hẵng đi đến trường."

Sang Hyeok nhìn bữa sáng phong phú trên bàn, hỏi: "Anh ta... Đã đi đâu rồi?"

"Thật ngại quá. Việc của cậu chủ thì tôi không được rõ ràng cho lắm, cậu vẫn nên gặp cậu chủ để hỏi thì tốt hơn." Ông nhìn Sang Hyeok, trong mắt hiện lên chút khinh thường. Người bò lên trên giường cậu chủ nhà mình đúng là quá nhiều mà.

"À... Tên... Vậy tên của anh ta là gì vậy... Tôi... Tôi vẫn chưa biết tên của anh ta." Sang Hyeok có chút ngại ngùng, cúi đầu xuống.

"Cậu ăn bữa sáng đi thôi. Có một số việc tự cậu hỏi cậu chủ sẽ tốt hơn nhiều." Quản gia vẫn cung kính như cũ.

Sang Hyeok thấy không hỏi thêm được gì, đành phải ngồi xuống dùng bữa sáng.

"Cậu Lee, ngoài cửa đã có xe chờ rồi, cậu chủ đã chuẩn bị xe đưa cậu đến trường."

Sang Hyeok nhìn chiếc xe hơi đắt tiền đang đỗ trước cửa, chầm chậm nói: "À... Không... Không cần đâu, tôi tự bắt xe là được rồi."

Nói xong cũng chạy nhanh ra ngoài, không quay đầu lại.

Quản gia nhìn Sang Hyeok đã chạy xa, lấy điện thoại gọi cho người đàn ông: "Cậu chủ, cậu Lee từ chối đưa cậu ấy đến trường, muốn tự mình bắt xe đi."

"Ừ..." Người đàn ông cúp điện thoại, nhìn dòng xe ngược xuôi dưới đường. Nếu có thể đem đứa trẻ kia trói vào bên người mình mãi mãi, một giây cũng không rời thì thật tốt.

Sang Hyeok ngoan ngoãn đi học, tan học thì về thẳng nhà mình. Lần này người đàn ông kia không xuất hiện trong ngõ nhỏ. Sang Hyeok bỏ cặp sách xuống, ăn linh tinh vài thứ, tắm rửa xong rồi lên giường nằm.

Nửa đêm, Sang Hyeok cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn. Vừa mới mở mắt ra đã bị một nụ hôn nóng bỏng lấp kín miệng.

"A..." Sang Hyeok giãy giụa, không đeo kính nên không nhìn rõ một cái gì cả.

Người đàn ông thấy Sang Hyeok cứ giãy giụa như vậy liền giơ tay cho Sang Hyeok một cái tát. Sang Hyeok bị tát thì có chút sửng sốt, chợt nhận ra dịu dàng hai ngày nay chỉ là lỗi giác của mình thôi. Người đàn ông này chính là người đã bắt cóc mình, là người đã ép buộc mình làm chuyện đó, sao mình lại có thể quên được chứ.

"Ai cho em trở về, hả?" Người đàn ông nắm lấy cằm của Sang Hyeok: "Không phải tôi đã nói với em là ở bên kia rồi sao? Ai cho phép em trở về hả?"

Sang Hyeok sợ hãi đến run rẩy, nước mắt cứ thế mà xuống.

Người đàn ông nhìn thấy dấu tay hiện rõ trên mặt của Sang Hyeok thì vô cùng đau lòng: "Xin lỗi em mà bé yêu... Tôi chỉ là tức giận một chút thôi... Tôi..."

Giọng của Sang Hyeok run run: "Anh buông tha cho tôi đi... A... Cầu xin anh đấy... Tôi rất sợ... Anh thả tôi ra được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...