Chương 4: Chap 4
Buổi sáng Sang Hyeok lại tỉnh lại trong nhà của mình. Lần này người đàn ông đã tốt bụng mà thay áo ngủ cho mình. Sang Hyeok nhìn đồng hồ báo thức, kim đồng hồ đã điểm bảy giờ. Sang Hyeok nhanh chóng nhảy xuống giường, nhìn chính mình ở trong gương, đôi mắt vẫn hơi sưng một chút, trên cổ có dấu hôn rất rõ ràng, môi cũng bị cắn rách. Sang Hyeok ngại đến nỗi không dám nhìn vào gương nữa, hậu môn thấy lành lạnh, chắc là đã được người đàn ông kia bôi thuốc cho.
Bây giờ đã là cuối mùa hè rồi mà vẫn nóng vô cùng, Sang Hyeok vì để che đi dấu vết ở cổ nên đành phải mặc một chiếc áo sơ mi cao cổ.
Sang Hyeok thay quần áo xong, lúc chuẩn bị ra khỏi cửa thì đột nhiên nhìn thấy bữa sáng đang còn bốc khói ở phòng khách. Sang Hyeok bước lại gần thì nhìn thấy có tờ giấy kẹp dưới đồ ăn: "Bé yêu ngoan ngoãn của tôi, ăn xong bữa sáng rồi hẵng đi học nhé, buổi tối chồng lại đón em."
Sang Hyeok ngại không chịu được, cầm vội lấy một cái bánh bao nhân trứng sữa rồi liền chạy ra khỏi nhà.
Cuối cùng cũng tới được cổng trường, Sang Hyeok chạy như bay trên đường vậy. Tuy là thân thể vẫn còn rất khó chịu nhưng Sang Hyeok không muốn đi muộn.
"A..." Sang Hyeok chỉ lo cắm đầu chạy, liền đâm phải một người đàn ông cao lớn, kính mắt bị rơi xuống. Mắt của Sang Hyeok khá là nặng, không có kính thì cũng gần như là người mù.
"Bạn học à, bạn không sao chứ?" Người đàn ông bị đâm phải nhìn Sang Hyeok đang sờ loạn trên mặt đất.
"À... Có thể giúp tôi tìm cái kính được không? Tôi không nhìn rõ gì cả..." Sang Hyeok có chút sốt ruột, quên mất phải xin lỗi người đàn ông, cứ quơ quơ trên mặt đất.
"Này..." Người đàn ông cầm kính đưa cho Sang Hyeok.
Sang Hyeok đeo lại kính xong, vừa định nói cảm ơn với người đàn ông thì phát hiện người đàn ông đã đi từ lúc nào rồi.
"Ài... Cũng chưa kịp nhìn xem người kia ra sao, không biết phải nói cảm ơn kiểu gì rồi..."
Sang Hyeok đứng yên tại chỗ, bỗng nhớ ra điều gì đó liền chạy vội đi: "Không xong rồi không xong rồi... Bị muộn học rồi."
Cuối cùng thì Sang Hyeok vẫn đến muộn, vốn dĩ là mặc áo cao cổ, trên đường lại chạy nhanh như vậy, cả người toàn là mồ hôi, cứ dinh dính rất khó chịu.
Việc học của cấp ba vốn rất nặng nề, Sang Hyeok cứ cắm đầu vào trong sách, không kịp nghĩ đến chuyện khác.
Buổi tối, Sang Hyeok ở lại giúp bạn học quét tước phòng học, bởi vì bạn học đó có việc nên phải đi trước, cho nên một mình Sang Hyeok quét mãi mới xong: "Phù... Mệt chết đi được."
Sang Hyeok bắt xe về nhà, đi đến đầu ngõ, mới nhớ đến hai ngày trước mình đã làm gì, đứng ở đầu ngõ mà do dự vào hay không.
"Sang Hyeok... Tối nay không ăn chả cá nữa à?" Ông lão ở đầu ngõ nhìn Sang Hyeok, cười hỏi.
"À... Ông Lee, cho cháu hai cây đi ạ, không... Lấy bốn cây đi ạ." Sang Hyeok có chút xấu hổ, buổi sáng người đàn ông kia đã chuẩn bị bữa sáng cho mình, bây giờ mình mua cho người đàn ông ấy hai cây chả cá coi như cảm ơn vậy. Sang Hyeok căn bản không hề nghĩ đến báo cảnh sát, đầu tiên vẫn là vì sợ người đàn ông sẽ trả thù mình, thứ hai chính là tính của bản thân cậu không thích phiền phức.
Bạn thấy sao?