🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 902: Trò Chơi Tiền Tệ (111)

Tiểu Thạch Đầu không hiểu. Cậu bé nhìn Hòa Ngọc: "Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ? Tài sản của anh ta chắc chắn sẽ tích lũy được rất nhiều. Anh chỉ dựa vào đánh bạc, có thể đuổi kịp anh ta không?"

Hòa Ngọc đột nhiên nghiêm túc nhìn Tiểu Thạch Đầu, khóe miệng hơi cong lên, cười cười: "Tiểu Thạch Đầu, em ở bên anh lâu như vậy, anh hỏi em cái này, em nghĩ rằng tiền đánh bạc không bằng tiền ăn cướp đúng không?"

Tiểu Thạch Đầu suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu, thành thật nói: "Đương nhiên là ăn cướp nhanh hơn rồi, trực tiếp cướp bóc của cải của phú hào, trong thời gian ngắn sẽ tích lũy được một lượng lớn tài sản."

Hòa Ngọc mỉm cười, giơ tay lên, dùng mu bàn ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cậu bé. Vào lúc Tiểu Thạch Đầu còn đang sửng sốt, cậu mỉm cười bước ra ngoài và để lại một câu: "Em sai rồi."

"Bởi vì, đôi khi đánh bạc chính là một hình thức khác của cướp bóc."

Nói xong, cậu đi ra ngoài cửa, nói với gia chủ nhà họ Nam: "Truyền tin ra ngoài, tối nay sòng bạc của hành tinh tiền tệ đại chiến, ông Cool khiêu chiến với phú hào đứng vị trí thứ nhất của hành tinh tiền tệ."

Ông Cool bây giờ đứng vị trí thứ hai, là phú hào đứng thứ hai trên bảng tài phú. Tối nay ông ta sẽ chạy nước rút về vị trí thứ nhất, tranh thủ bảng phú hào ngày mai có sự thay đổi, do ông Cool đứng đầu.

Ngay khi tin tức được đưa ra, vốn dĩ bởi vì Thành Chiêu cướp bóc khắp nơi, đám phú hào co đầu rụt cổ trốn trong nhà đã lập tức đổ xô đến sòng bạc. 

Ngay cả dòng họ phú hào đứng đầu cũng đến. Đây là chuyện lớn, phú hào khác sao có thể bỏ qua?

Đi! Tối nay đi đến sòng bạc!

Sau khi Hòa Ngọc sắp xếp xong xuôi, cậu vừa đi đến hành lang thì một người đàn ông có râu từ phòng riêng trên tầng 4 xông ra, lao tới trước mặt Hòa Ngọc, lập tức bị vệ sĩ ngăn lại.

Người đàn ông hét lên: "Cậu Hòa, cho tôi thêm một trăm nghìn nữa đi!"

Hòa Ngọc lạnh lùng nhìn gã. Đó là một khuôn mặt quen thuộc. Ngay trong đêm đầu tiên khai trương sòng bạc, Hòa Ngọc đã "tặng" Hằng Đoàn 5 tỷ đồng để giúp tạo dựng danh tiếng của sòng bạc. Sau đó, Hòa Ngọc cũng không còn chú ý đến Hằng Đoàn nữa, nhưng Hòa Ngọc đã biết trước được kết cục của gã.

Cậu đưa tay đẩy kính, nghiêng đầu: "Là ông Hằng Đoàn sao, ông không còn tí chip nào hả?"

"Hết rồi, đáng chết, vừa nãy tôi xui xẻo quá, thua hết sạch rồi. Cậu Hòa cho tôi thêm một triệu chip đi, à không, một trăm nghìn chip cũng được." Thấy Hòa Ngọc trả lời, ánh mắt gã sáng lên, tràn đầy sự mong chờ.

Hai mắt Hằng Đoàn đỏ hoe, chắc là bởi vì gần đây ở trong sòng bạc nên sắc mặt có chút tái nhợt, dưới mắt thâm quầng, cả người đi đứng không vững. Nhưng đôi mắt đó sáng một cách đáng sợ, chứa đầy sự tham lam, điên cuồng và thù hận.

Ngón tay trái của Hòa Ngọc gõ trên mu bàn tay phải, tư thế lười biếng nhẹ giọng hỏi: "Muốn chip, được thôi, vậy ông lấy cái gì để thế chấp đây?"

Sòng bạc là như vậy, họ cần chip, nếu không có thể dùng tiền để đổi hoặc dùng tài sản thế chấp.

Thế chấp? Hằng Đoàn vốn dĩ đã phá sản, làm gì còn cái gì để thế chấp nữa? Chiếc xe bay duy nhất, vừa nãy đã lấy nó để thế chấp rồi, bây giờ gã không còn gì cả, không xu dính túi.

Hằng Đoàn: "Cậu Hòa, hãy cho tôi mượn đi, tôi..."

Hòa Ngọc giơ chân lên, chuẩn bị đi ngang qua gã.

Hằng Đoàn lập tức vươn tay ra, muốn ôm đùi Hòa Ngọc cầu xin, giọng nói tràn đầy sự nịnh nọt: "Cậu Hòa, cậu Hòa, ngài cho tôi mượn một trăm nghìn thôi, tôi có thể thắng được tiền mà, cậu biết năng lực của tôi mà."

Gã quỳ xuống đất, dùng đôi tay già nua của mình khều khều Hòa Ngọc. Cơ thể Hòa Ngọc rất nhanh đã tránh được hành động của Hằng Đoàn.

Sau đó, Hằng Đoàn chưa kịp phản ứng, cậu đã cúi xuống nhẹ nhàng nói: "Hằng Đoàn, tôi không thích phải đi đòi nợ, càng không thích cho người khác mượn tiền. Thua rồi thì chấp nhận đi."

Hòa Ngọc cau mày: "Đây chính là cờ bạc, con bạc không có cơ hội thắng. Nếu như ông thực sự không thể vượt qua được thì có thể đưa người nhà đến làm công nhân trong tài sản do tôi đứng tên, cũng coi như là có cơm để ăn."

Dừng lại một chút, cậu nói thêm: "Trân trọng cuộc sống của mình, tránh xa cờ bạc ra."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...