🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 506: Toàn Dân Yêu Đương (59)

Cách Đới vui vẻ chui vào trong.

Những người khác lập tức nối gót theo sau, Hòa Ngọc đi ở vị trí cuối cùng. Không giống như cây chổi đang hưng phấn, Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh. Cậu nhấc chân bước đi thong thả, ánh mắt quan sát đám rễ cây rậm rạp xung quanh.

Không gian bên trong rất rộng lớn, hơn nữa còn mang theo ánh sáng óng ánh, khiến cả không gian dưới lòng đất trở nên rõ ràng hơn. Tuy không đủ sáng, nhưng vẫn nhìn rõ được khung cảnh bên trong.

Tám người Eugene đào hang động đến nỗi mệt lử cả người, khi bước vào trong hô hấp có hơi gấp gáp.

Nhưng bọn họ đều nhanh chóng điều chỉnh lại nhịp thở, toàn thân lấm lem bùn đất, tay nắm chặt trang bị, sẵn sàng chiến đấu hoặc bỏ chạy.

Hòa Ngọc bước vào không gian rộng lớn.

Nơi rễ cây tập trung là một thân cây to màu nâu, khô héo. Phía trên, những dây leo cũng khô héo y hệt quấn quanh thân cây, không có một chiếc lá nào. Dường như cái cây khổng lồ đó chỉ còn trơ lại một gốc.

Hang động này cũng không biết hình thành như thế nào. Bên trong, ngoại trừ gốc cây và những dây leo khô héo thì không còn gì khác. Ánh sáng óng ánh phát ra từ vách động, từ những rễ cây và dây leo quấn quanh thân cây.

Eugene tiến đến gần Hòa Ngọc: "Này, Hòa Ngọc, đây..."

Hòa Ngọc lùi sang bên cạnh một bước, nhìn Eugene lấm lem bùn đất, ánh mắt có chút ghét bỏ.

Eugene: "..." Gã trừng mắt, nói: "Cậu chê tôi? Cậu dám chê tôi? Người cậu cũng toàn là bùn, ai có tư cách chê ai chứ?"

Đều bẩn thỉu như nhau, không có ngoại lệ. Dựa vào cái gì mà Hòa Ngọc chê gã?

Hòa Ngọc liếc gã một cái, sau đó bình tĩnh giơ tay ra. Cậu như đang bóc thứ gì đó từ trên người xuống. Bùn đất rơi xuống đất, thứ mà cậu bóc được trong lòng bàn tay biến thành một quả cầu thủy tinh.

Sau khi thu nhỏ lại, quả cầu thủy tinh lăn đi, tất cả bùn đất trên người Hòa Ngọc đều rơi xuống đất. Quả cầu tròn xoe sạch sẽ, cơ thể của Hòa Ngọc cũng sạch không tì vết.

Cậu cất trang bị biến hình cao cấp kia đi, vô cùng bình tĩnh nắm chặt chiếc áo khoác Hàn Băng Thú, ánh mắt liếc nhìn tám người bẩn thỉu kia, cậu lắc đầu rồi lùi sang bên cạnh một bước.

Vẻ mặt vô cùng ghét bỏ.

Eugene: "..."

Mọi người: "..."

Đã nói là cùng nhau chịu bẩn, vì sao cậu lại lén lút mặc áo khoác?

Nhưng không thể không nói, cả người bọn họ lấm lem bùn đất bẩn thỉu, đứng cạnh Hòa Ngọc mặc áo khoác lông trắng tinh, không dính một hạt bụi, tạo thành một sự đối lập rõ rệt, giống như cậu chủ giàu có và đám ăn mày ven đường.

Im lặng một lúc, Eugene nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cái trang bị biến hình kia của cậu có bán không?"

Hòa Ngọc: "Không bán."

Eugene: "Haiz..." Gã thở dài.

Vì sao trang bị của Hòa Ngọc nhìn có vẻ kỳ lạ nhưng lại có tác dụng đến vậy?

Gã không hiểu, vô cùng khó hiểu.

[Bình luận: "Lúc trước khi Hòa Ngọc có được trang bị này, mấy người còn ghét bỏ, chế giễu cậu ta, kết quả hiện tại lại muốn, ha ha ha."]

[Bình luận: "Không phải là trang bị của Hòa Ngọc tốt, mà là cậu ta biết cách dùng."]

[Bình luận: "Eugene ơi Eugene, anh đưa trang bị cho Hòa Ngọc đi, để cậu ta dùng có ích hơn."]

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...