🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 338: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (23)

Trên đường đến cửa hàng số một, dưới sự ám chỉ của Hòa Ngọc, Eugene cảm thấy hứng thú với rất nhiều thứ, Louis cũng mua tất cả rồi đưa cho họ. May mắn thay, những thứ mà Hòa Ngọc hơi quan tâm không đắt tiền, Louis cũng không cảm thấy quá đau lòng.

Một nhóm người đi đến bên ngoài cửa hàng số một. Louis giới thiệu: "Đây là cửa hàng số một. Quả thực là một cửa hàng rất độc đáo ở thị trấn quỷ của chúng tôi. Môi trường cũng rất tốt. Nếu cậu muốn ở đây thì cứ vào ở. Nếu cậu không muốn ở nữa thì nhà của tôi chào đón cậu bất cứ lúc nào."

Hòa Ngọc gật đầu: "Biết rồi." Sau khi đồng ý, cậu nhấc chân chuẩn bị bước vào cửa hàng số một, Louis đi theo sau vẫn đi cùng cậu.

Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên. "Hòa Ngọc, cuối cùng ông đây cũng tìm được mày rồi." 

Giọng nói vừa mới vang lên thì một bóng người đã xuất hiện, mấy người khác liền tránh ra, gã rơi xuống bên cạnh Hòa Ngọc, tay cầm một cái rìu, trên mặt có vết sẹo dữ dội với một dáng người rất cao và vạm vỡ. Nhìn là biết người không dễ khiêu khích, năng lực chiến đấu vô cùng cao.

Là Vạn Nhân Trảm.

Lúc trước Vạn Nhân Trảm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, bây giờ gã đang đứng bên cạnh Hòa Ngọc mới nhận ra rằng có rất nhiều người xung quanh, tất cả đều nhìn họ với ánh mắt khó hiểu. Đặc biệt là Louis, trong mắt lập tức hiện lên vẻ nghi hoặc. Người này lại là ai nữa?

Vạn Nhân Trảm: "???" Mẹ kiếp, chuyện gì đã xảy ra? Vẻ mặt của gã sững sờ.

Hòa Ngọc và Eugene đồng thời giật giật khóe miệng, rất không nói nên lời. 

Anh chàng này, đúng là sớm không đến, muộn không đến, cứ đến ngay lúc này.

Louis: "Cậu chủ, vị này là..." Ánh mắt của ông ta nghi hoặc, nhìn Vạn Nhân Trảm từ trên xuống dưới, rồi quay đầu nhìn Hòa Ngọc và Eugene. 

Còn có người có thể nói lời thô lỗ với Hòa Ngọc sao? Sao ông ta lại cảm thấy có chỗ nào không đúng nhỉ?

Vạn Nhân Trảm mở miệng đang định nói, Eugene tiến lên vài bước, đặt tay lên vai Vạn Nhân Trảm, nghiêm túc nói: "Tuy rằng anh và cậu chủ cùng lớn lên, nhưng anh phải luôn nhớ kỹ anh chỉ là vệ sĩ của cậu chủ, không được lại gọi cả tên của cậu chủ như vậy nữa, nếu như để bà chủ phát hiện, nhất định sẽ trừng phạt anh nữa đấy."

Hòa Ngọc bất đắc dĩ: "Đừng nói anh ta nữa, anh ta đã từng cứu tôi mà, chao ôi..."

Eugene: "Cậu chủ, cậu không thể nuông chiều anh ta như vậy nữa."

Vạn Nhân Trảm: "???" Mấy người đang nói gì vậy? Có thể giải thích cho tôi biết được không?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...