🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 290: Ai Là Nội Gián? (142)

Mọi người: "..."

Đám người trơ mắt nhìn con cá cuối cùng bị ăn mất, những người trong cuộc tranh đoạt như mất hết hơi sức, uể oải thả tay xuống, ngồi xổm bên cạnh đống lửa, vẻ mặt vô cùng thất vọng.

Con mèo lớn này, thật quá đáng mà! Chẳng chừa lại cho bọn họ dù chỉ là một con cá.

Hòa Ngọc nói: "Bé mèo lớn, dẫn đường."

Bé mèo lớn duỗi móng vuốt ra, vô cùng cẩn thận nắm lấy Hòa Ngọc, đặt cậu l*n đ*nh đầu.

Đám người Eugene và Cách Đới liếc nhìn nhau, lập tức đuổi theo. Đồ ăn thường ngày của Hàn Băng thú chắc chắn rất tốt, bọn họ đi theo sau nhìn thử xem có may mắn nhặt được thứ gì không. Trang bị không phải chỉ có thể nhận được khi qua ải.

Nghĩ tới đây, bọn họ tăng tốc bước chân lên.

Bé mèo lớn quay đầu lại, đôi mắt xanh như nước lạnh buốt, đối diện tầm mắt của bọn họ. Sau đó, nó vươn cái móng vuốt đầy lông xù, đập một chưởng xuống, hoặc là đánh bay, hoặc là đập xuống tuyết, để lại chỗ đó một cái hố sâu.

"Bịch!"

"Bịch, bịch!"

Tiếng rơi xuống đất vô cùng quen thuộc lại lần nữa vang lên.

Trấn Tinh ngồi xổm bên cạnh đống lửa không lại gần chỗ bọn họ: "..." Cho nên cần gì phải làm thế chứ? Ngay cả con cá cũng chẳng giành được mà còn mơ tưởng tới việc có thể cướp được cái gì khác sao? Suy nghĩ quá nhiều rồi!

Eugene lại bị đánh bay chỉ có thể bó tay, gã đỡ lấy cơ thể toàn máy móc sắp bị đánh tan ra thành từng mảnh của mình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhãi này... Túm lấy Hòa Ngọc thì dịu dàng lắm, tới phiên chúng ta thì lại một vuốt đánh bay luôn?" Ngẫm lại động tác cẩn thận từng chút một của nó khi vỗ vỗ sau lưng Hòa Ngọc, rồi lại nhìn sức lực khi đối xử với bọn họ... Sự khác biệt quá rõ ràng!

Nguyên Trạch bò ra khỏi hố, phun một ngụm tuyết lạnh băng, mặt xám xịt như tro tàn. May mà tố chất thân thể của người Liên Bang tốt... Mấy ngày nay bọn họ bị đánh nhiều lần, bị đập xuống núi, bị đánh bay đi, bị đập rớt xuống hố, nếu tố chất thân thể kém thì sao có thể chịu đựng nỗi chứ?

Eugene gian nan đi tới bên cạnh Trấn Tinh, ngồi xổm xuống.

Thành Chiêu cũng đi tới, mặt mũi bầm dập: "Rốt cuộc Hàn Băng thú ăn cái gì thế?"

Cách Đới: "Chắc chắn là đồ tốt."

Nguyên Trạch sờ sờ miệng vết thương trên trán, bĩu môi: "Bọn họ ăn mảnh không mang theo chúng ta! Không cho chúng ta ăn cá, đồ khác cũng không cho chúng ta ăn!"

Nhắc tới cá... Tầm mắt Eugene lia về phía xương cá Hòa Ngọc ăn còn dư lại, liên tục nuốt nước miếng.

Trấn Tinh: "... Ông có liêm sỉ tí đi có được không?" Nói xong, gã cũng nuốt nước miếng. Được rồi, gã cũng chẳng có liêm sỉ gì cả.

bình luận: "..."

"Ha ha ha ha ha, chẳng có liêm sỉ gì cả!"

"Đừng nói bọn họ, tôi xem cũng thấy đói bụng."

"Giữa trời đầy tuyết ăn cá nướng nóng hổi, làm gì có ai không muốn chứ?"

"Đại ca Trấn Tinh sống sót ra ngoài đi, em chuẩn bị cá ngon nhất trên toàn Liên Bang cho anh!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...