🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 284: Ai Là Nội Gián? (136) - Tôi, là tôi không ra gì

Khóe miệng Hòa Ngọc thu lại, trông vô cùng bình tĩnh. Cậu đưa tay lên đẩy kính, che đi sự nghi ngờ trong ánh mắt sâu thẳm của mình.

Phía sau, Eugene hô lên: "Hòa Ngọc, bọn tôi dọn dẹp sạch sẽ rồi, có thể..."

Hòa Ngọc quay đầu ngắt ngang gã, khẽ mỉm cười. "Vậy anh đi làm những chuyện khác đi."

Eugene, Cách Đới, Thành Chiêu, Nguyên Trạch đi vác củi từ dưới núi lên. 

Đúng vậy, họ như khổ sai, từng bước từng bước một vác củi từ dưới núi lên, cực khổ leo l*n đ*nh núi đáng sợ này lần thứ ba, đi vào núi tuyết trắng xóa.

Thiên đường băng tuyết lạnh đến thấu xương nhưng họ vẫn phải nhẫn nhịn leo lên. Chỉ bởi vì sau khi dọn dẹp sạch sẽ vết máu thì Hòa Ngọc nói: "Mèo của tôi muốn ăn cá nướng, các người xuống núi vác ít củi lên đi."

Là mèo muốn ăn sao? Con mèo đó ăn cá mặn trông rất thỏa mãn kia kìa. Rõ ràng là Hòa Ngọc muốn ăn. Nhưng họ cũng không còn cách nào khác, họ muốn sống tiếp, họ không muốn bị Hàn Băng thú cắn chết, cho nên họ chỉ có thể xuống núi, hì hục vác củi lên núi.

Cho dù họ có là Liên Bang những người mạnh, vác củi cũng rất nhẹ nhàng nhưng đường lên núi không dễ đi chút nào, mỗi bước đi đều rất khó khăn. Mỗi bước đi đều như đang chịu giày vò, vô cùng đau đớn.

Cách Đới không nhịn được nữa lên tiếng mắng: "Đm, Hòa Ngọc quá đáng thật, đúng là quá khinh người!"

Eugene thở hổn hển, cũng không phục: "Dựa vào gì mà Trấn Tinh có thể ở lại chơi với Hàn Băng thú, còn chúng ta lại phải xuống núi vác củi vậy, tôi không phục!" Gã không chịu được khi Trấn Tinh được đối xử tốt hơn họ. Câu thần chú muôn thuở của gã khi gặp Trấn Tinh chính là tôi không phục.

Bình luận: “Nghĩ thoáng ra đi, Trân Tinh chơi với Hàn Băng thú cũng rất tuyệt vọng.” 

“Không ai so được với ai, không ai sống tốt hơn ai.”

"Trừ Hòa Ngọc ra."

Thành Chiêu giơ ngón giữa lên, nghiến răng nghiến lợi: "Hòa Ngọc ý có Hàn Bằng thú chống lưng nên làm khó chúng ta, cứ đợi đó, vật đổi sao dời, rồi sẽ có ngày bọn tôi sẽ trả thù."

Nguyên Trạch lau mồ hôi trên trán: "Thật ra cũng là do chúng ta ra tay với cậu ta trước."

Cách Đới nhìn sang gã, mặt không cảm xúc: "Mày đứng về phe nào?" Tất cả mọi người đều nhìn gã với gương mặt không cảm xúc. Đương nhiên nếu đáp án của gã không khiến họ hài lòng thì họ sẽ hợp sức đấm gã một trận.

Nguyên Trạch lập tức thẳng lưng, giọng nói vang to: "Hòa Ngọc đúng là không ra gì!"

Bên trên một giọng nói âm u vang lên: "Ai không ra gì đấy?"

Nguyên Trạch: "..." Gã cứng đờ người ngẩng đầu nhìn lên trên. Phía trên cùng, Hàn Băng thú ngồi ngay mép, cơ thể to lớn trông rất rõ ràng, Hòa Ngọc ngồi trên đùi nó, bị chân trước che đi, chỉ thò được cái đầu ra, cậu bình tĩnh nhìn gã.

Môi Nguyên Trạch giật giật: "Tôi, là tôi không ra gì."

Đệch, gã lại trêu ghẹo ai thế này. 

Tại sao người tổn thương luôn là gã thế?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...