🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 280: Ai Là Nội Gián? (132)

Giọng nói Eugene có chút khó chịu: "Đừng nghi ngờ trình độ thăm dò của tôi, ơ, sao lại giống như dò được thứ khác thế này ta?" Sau đó, giọng gã trở nên bối rối.

Cách Đới hừ lạnh một tiếng: "Thăm dò của anh không có vấn đề, vậy Hòa Ngọc ở đâu?"

Nghe thấy thế, Hòa Ngọc ló đầu ra. Cậu giơ tay đẩy gọng kính, thái độ vô cùng hòa nhã: "Mấy người đang tìm tôi hả, tôi ở đây này."

Mọi người sửng sốt, theo bản năng ngẩng đầu lên. Trên đỉnh núi phủ đầy tuyết, Hòa Ngọc thò đầu ra, ánh mắt bọn họ giao nhau. Không biết vì sao, dự cảm không lành của Trấn Tinh càng ngày càng mãnh liệt, theo bản năng gã lùi về phía sau vài bước, nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ liền lui thêm vài bước nữa.

Mọi người nhìn Hòa Ngọc đột nhiên xuất hiện, không ai chú ý đến hành vi của Trấn Tinh. Eugene ngửa đầu ra sau, chống nạnh cười haha: "Hahaha, đúng là không tốn bao nhiêu công sức, Hòa Ngọc, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy cậu rồi."

Nguyên Trạch: "Cậu không đánh lại chúng tôi đâu, xem cậu còn có thể giở trò gì nữa."

Cánh tay máy của Cách Đới biến thành một con dao, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cậu: "Gan lớn thật đấy, biết thừa chúng tôi đang tìm cậu thế mà cậu còn dám xuất hiện."

Hòa Ngọc nhìn họ rồi mỉm cười: "Tôi vẫn luôn chờ mọi người đó."

Đám người đều sửng sốt. Eugene vô thức tiếp lời: "Đợi chúng tôi làm gì?"

Hòa Ngọc chớp mắt: "Lúc đầu là đợi mọi người mang tôi lên núi, bây giờ thì đợi mọi người chơi với bé mèo lớn của tôi."

Mọi người: "..." Cậu ta đang nói gì vậy, nghe không hiểu.

Con ngươi của Trấn Tinh run lên, gã đột ngột lùi lại, bước chân loạng choạng.

Eugene: "Cậu đang nói gì vậy?" Giọng gã thay đổi: "Hòa Ngọc, nếu như cậu xin tha, chúng tôi cũng có thể bỏ qua cho cậu, nếu không, khà khà." Gã nhìn Hòa Ngọc, đợi sắc mặt cậu thay đổi.

Nhưng vẻ mặt Hòa Ngọc vẫn luôn rất bình tĩnh, thậm chí còn vươn tay ra, kéo kéo thứ màu đen bên cạnh.

Cách Đới bay lên trên: "Đừng có phí lời với cậu ta nữa, giết cậu ta, cướp trang bị!" Gã lao l*n đ*nh, nhưng khi gã đi lên, khoảng cách giữa gã với Hòa Ngọc ngày càng xa. Cách Đới giật mình, dừng hành động của mình lại, ngơ ngác nhìn Hòa Ngọc.

Người trên mặt đất cũng có biểu cảm như vậy, đầu ngẩng lên cao, không phải bọn họ thấp đi mà là Hòa Ngọc đang cao lên.

Cách Đới bay lên trên: "Đừng có phí lời với cậu ta nữa, giết cậu ta, cướp trang bị!" Gã lao l*n đ*nh, nhưng khi gã đi lên, khoảng cách giữa gã với Hòa Ngọc ngày càng xa. Cách Đới giật mình, dừng hành động của mình lại, ngơ ngác nhìn Hòa Ngọc.

Người trên mặt đất cũng có biểu cảm như vậy, đầu ngẩng lên cao, không phải bọn họ thấp đi mà là Hòa Ngọc đang cao lên.

"Túi núi tuyết" đứng dậy, đưa Hòa Ngọc lên càng cao hơn. Cùng lúc đó, "túi núi tuyết" cúi đầu, một đôi mắt xanh lạnh lùng nhìn bọn họ, tràn ngập khí thế của kẻ mạnh, sát khí ập tới.

Mọi người: "..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...