🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1615: Phiên Ngoại 11 (4)

Lúc này, sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc: "Vẫn nên nhân lúc này anh ta không biết nói, tranh thủ trêu chọc một chút đi, chờ anh ta biết nói rồi, có thể phiền chết anh."

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, Quỳnh mang vẻ mặt sụp đổ đi tới.

Không đợi bọn họ hỏi, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc khác vang lên: "Ý gì đây? Cô đang chê tôi phiền phức sao? Đồ yếu ớt."

Quỳnh nạt: "Cô câm miệng đi, ngay cả cơ thể cũng không có, còn ầm ĩ cái gì?"

Seattle: "Tôi ầm ĩ khi nào? Cơ thể hiện tại của tôi chính là Quỳnh Hoa, tôi điều khiển cơ thể tôi lấy một chút đồ, cô cứ lải nhải cái gì?"

Quỳnh: "Là do tôi lải nhải à? Nhìn lại mình coi có giống con người không hả!? Cô làm vậy mà là lấy chút đồ sao? Tôi không hiểu, ngay cả cơ thể cô cũng không có, mà chôm nhiều camera về như vậy làm gì? Chụp ngón tay của tôi sao?"

Seattle: "Tôi muốn chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, hơn nữa, đã nói đó là cơ thể của tôi!!"

Mặt Quỳnh không chút biểu cảm, nhưng trên mặt lại viết một câu: "Hôm nay cũng là một ngày muốn chặt ngón tay."

Hòa Ngọc không nhịn được mà nở nụ cười. 

Dù quan hệ của hai người rất tốt, nhưng thật sự không hợp nhau a. Bây giờ ở trong cùng một cơ thể, nháo nhào ầm ĩ, gà bay chó sủa.

Động thái của Quỳnh mỗi ngày đều lặp lại: — muốn chặt ngón tay, ai cần ngón tay làm gì, hôm nay cũng muốn chặt ngón tay...

Ầm ĩ như vậy, Hòa Ngọc sớm biết Seattle đã khôi phục ý thức, hơn nữa cũng có thể mở miệng nói chuyện.

Những người khác cũng lộ ra tươi cười.

Thật ồn ào, nhưng bọn họ chỉ cảm thấy ấm áp.

"Ôi trời, mọi người đều đến đông đủ rồi à?!" Giọng nói quen thuộc của Cách Đới vang lên.

Trấn Tinh ngẩng đầu: "Đúng vậy, chỉ thiếu cậu, hành tinh Cơ Giới cũng không xa, sao cậu lại tới chậm như vậy?"

Mọi người ngồi xuống. Cách Đới bước đi, phủi sạch bông tuyết trên người.

Lúc này đã sắp bình minh, gã đạp lên gió tuyết sáng sớm đi tới, cười nói: "Bởi vì tôi mang theo trang bị cùng với chất dinh dưỡng của hành tinh Cơ Giới, chúng ta có thể ở trên núi thêm một khoảng thời gian."

Trang bị của hành tinh Cơ Giới là đồ mà Eugene đã hứa. Chất dinh dưỡng là do Cách Đới đề xuất.

Sau khi Eugene ngã xuống, gã đã hứa sẽ gánh hết mọi trách nhiệm của Eugene trên lưng.

Nguyên Trạch dừng một chút, sau đó tiếp tục cười nói: "Đã nói chất dinh dưỡng không cần nữa, đồ ngốc, vậy mà vẫn mang theo, đồ đần."

Cách Đới trừng mắt liếc gã một cái, lười phản ứng lại gã, hào sảng ngồi xuống, hất cằm: "Sao không ai rót cho tôi một ly rượu thế?"

Quỳnh: "Tự anh không có tay à?"

Hòa Ngọc đột nhiên nói xen vào: "Có người rót rượu cho anh đây."

Vừa dứt lời, một bóng người đi ra từ căn lều phía sau Hòa Ngọc, tóc trắng mắt đen, một gương mặt máy móc vô cùng quen thuộc, gã chậm rãi đi đến bên cạnh Cách Đới, rót rượu cho Cách Đới.

Những người khác đều ngơ ra.

Vậy mà là Eugene...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...