🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1613: Phiên Ngoại 11 (2)

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ, Hòa Ngọc đột nhiên cảm thấy cơ thể mình đang được nâng lên cao, một bàn tay to nhấc cậu đặt lên vai.

Đôi mắt màu xanh biếc xinh đẹp của Ly Trạm vẫn luôn chú ý đến cậu, giọng nói nhẹ nhàng: "Anh sẽ luôn ở bên cạnh em."

Đàn Bất Thần đong đưa lên xuống: "Tôi cũng vậy!"

Kiếm Lưu Ngân: "Keng..."

Hòa Ngọc cười, mi mắt cong cong. 

Đúng vậy, cho dù là trong bất kỳ hình hài với với bất kỳ diện mạo nào, thì bọn họ vẫn luôn ở đây.

Cuối cùng tất cả cũng sẽ trở về.

Ngày thứ tư trên núi tuyết Ô Lộ, Trấn Tinh đuổi tới.

Lúc đó Hòa Ngọc đang ủ rượu, Ly Trạm ở bên cạnh tay chân luống cuống nhóm lửa, Đàn Bất Thần thì đang chơi nhạc. Từng hạt bông tuyết rơi xuống, bầu không khí vô cùng tốt đẹp.

Trấn Tinh đạp lên đống tuyết đi đến, nhìn thấy bọn họ, gã dừng chân lại.

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn gã, cười rạng rỡ, trong một thoáng còn lóe mắt hơn cả tuyết bay đầy trời, không khí cũng dần trở nên ấm áp. Cậu nói: "Đến rồi?"

Trấn Tinh cười đáp: "Đến rồi."

Ngày thứ năm trên núi tuyết Ô Lộ, Trảm Đặc cũng chạy tới.

Anh ta vác một cái trường côn, nhìn thấy bọn họ liền cười sang sảng, vươn tay, muốn bay vào ôm Hòa Ngọc: "Ngọc Ngọc, thật sự đã lâu rồi không gặp."

Ly Trạm vươn tay, ngăn cản anh ta, vẻ mặt không chút biểu cảm: "Nếu tôi nhớ không lầm, thì tháng trước cậu còn ở chỗ chúng tôi ăn vạ đó."

Trảm Đặc bị vạch trần cũng không chột dạ chút nào, bình tĩnh thu tay: "Thì không phải là một ngày không gặp như cách ba thu sao."

Anh ta khẽ nheo mắt, nhìn khung cảnh yên tĩnh xung quanh, mím môi, giọng nói nhẹ nhàng: "Tôi còn nhớ rõ lời hẹn ở núi tuyết Ô Lộ của chúng ta là mười hai người, Đường Kha còn nói muốn đi ngắm..."

Nghĩ đến đây, anh ta lắc lắc đầu.

Lúc này, phía sau vang lên một giọng nói khác: "Tôi đến rồi."

Mấy người ngẩng đầu nhìn qua, Đoàn Vu Thần nhảy xuống khỏi trang bị phi hành, tương đối hấp tấp: "Trảm Đặc, cậu có thất đức quá không hả, một mình bay tới đây, biết rõ tôi phải vác theo cây búa, bay không nhanh, mà cậu cũng không biết phụ một tay sao?"

Trảm Đặc: "Gì đây? Còn muốn tôi chờ anh à? Lên núi mà anh còn vác theo cây búa to kia của anh làm gì, đây không phải là tự mình tìm phiền phức sao?"

Đoàn Vu Thần lộ ra vẻ mặt ghét bỏ: "Cậu thì biết cái gì, búa rèn là mạng sống của thầy Đoàn, đương nhiên đi đâu cũng phải mang theo bên mình rồi."

Trảm Đặc: "... Cảm ơn, từ chối không hiểu."

Đoàn Vu Thần trợn trắng mắt, nhìn về phía Hòa Ngọc, lập tức nở nụ cười xán lạn: "Đã lâu không gặp."

Hòa Ngọc gật đầu: "Đã lâu không gặp." 

Cậu nhìn anh ta, tiếp tục nói: "Có phải cũng nên trả khoản nợ còn lại rồi không?"

Đoàn Vu Thần: "..." Đệt, anh ta đúng là không nên xuất hiện ở chỗ này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...