🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1497: Ngược Dòng Thời Gian (44)

Vừa dứt lời, Quỳnh vui mừng reo lên: "Tôi đã tìm thấy một chỗ dữ liệu có thể làm điểm đột phá!"

Ngón tay của cô ta di chuyển chỉ còn có thể thấy được tàn ảnh, Cách Đới cũng giống như phát ra tia lửa, cơ thể người máy nóng bừng.

Nhưng gã vẫn không nhúc nhích, vô cùng hợp tác.

Điều này trước đây họ tuyệt đối không thể tưởng tượng được. Làm sao họ có thể nghĩ rằng Cách Đới, người mà lúc mới gặp nhau lại kiêu ngạo coi thường Quỳnh, bây giờ lại có thể hợp tác ăn ý đến vậy.

Hai người cố gắng hết sức, ánh sáng tím trên Quỳnh Hoa cũng sáng ngời.

"Phốc."

Một tiếng động khó nghe vang lên. Quỳnh giơ tay chỉ vào một nơi nào đó: "Tôi sẽ thử tấn công vào đó có thể lấy điểm đó làm điểm đột phá. Các anh cũng tấn công ở đó đi."

Sau khi nói xong, chính Quỳnh cũng im lặng.

Hòa Ngọc nhìn theo ngón tay của cô ta, mỉm cười trào phúng.

Quả nhiên, hệ thống sao có thể để họ phát hiện ra vấn đề dễ dàng như vậy chứ? 

Điểm yếu đó vậy mà thật sự đặt ở trên “bầu trời”, hơn nữa là “bầu trời” còn không có ranh giới, không thể chạm tới.

Bạc Kinh Sơn vừa thử chém vào không trung, nhưng lại như đá chìm đáy biển, hoàn toàn không thể gây ra chút sát thương nào.

Trấn Tinh nhìn về phía Hòa Ngọc: "Cậu thử xem sao?"

Hòa Ngọc lắc đầu: “Không được. ”Thần" của Liên Bang không phải là thần thực sự, họ cũng không phải đấng toàn năng. Và hiển nhiên, nếu chúng ta muốn chống lại hệ thống, bên kia nhất định sẽ cố gắng hết sức để kéo dài khoảng cách này."

Cây chổi đã bị phá hủy, cậu không có trang bị phi hành. Mà với khoảng cách như vậy, hiển nhiên cũng không phải khoảng cách mà trang bị phi hành hay bản thân có thể đạt được khi bay lên không trung.

Cho dù bọn họ có thể làm được, thì hệ thống sẽ không thể kéo dài khoảng cách hay quấy nhiễu bọn họ ư?

Hệ thống Show Sống Còn không hề yếu hơn "thần", mà thậm chí còn có vẻ mạnh hơn.

Trảm Đặc có chút thất vọng.

Điểm yếu do bọn họ cố gắng hết sức để tìm ra, vậy mà lại là nơi không thể công kích tới.

Đoàn Vu Thần đột nhiên mở miệng: "Ai nói công kích không tới?"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía anh ta, chỉ có Hòa Ngọc trong mắt lóe lên một tia sáng nhàn nhạt, giống như biết anh ta định nói cái gì, ánh mắt mang theo một chút ý cười.

"Công kích thế nào?" Nguyên Trạch tra hỏi.

Đoàn Vu Thần nhìn Hòa Ngọc, khóe miệng lộ ra một nụ cười rạng rỡ mà tự tin: "Chiến đấu đều không phải là điểm mạnh của tôi. Tôi nghĩ, tác dụng của tôi có lẽ ở chỗ rèn."

Hòa Ngọc nhìn anh ta, ánh mắt thâm thúy: "Thông minh. Rèn một bảo vật cấp thần, anh có muốn thử một chút không?"

Đoàn Vu Thần hít sâu một hơi, sắc mặt nghiêm túc: "Sẽ cố hết sức thử một lần."

Bọn họ vẫn cần một món bảo vật cấp thần. Hòa Ngọc là "thần" duy nhất của bọn họ, phải dốc toàn lực chiến đấu, nên không thể đi rèn bảo vật cấp thần. Vậy thì gánh nặng này chỉ có thể giao cho anh ta gánh vác.

Chỉ có thể là anh ta, cũng chỉ có anh ta là có thể.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...