🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1329: Chuyến Tàu (30)

Lúc này đã là mười một giờ đêm, cách thời gian từng người về phòng khoảng một tiếng.

Hiển nhiên từ góc độ này không thể nhìn thấy cái gì, dường như ánh đèn lờ mờ ngoài hành lang có thể che giấu tất cả trong bóng tối. Tiếng hét thảm thiết lập tức ngừng lại, mùi máu tươi nồng nặc như đang len lõi từng ngóc ngách,

Mọi người liếc nhau, ai cũng mang vẻ nghiêm túc.

Cách Đới cau mày: "Có chuyện gì vậy?"

Trấn Tinh đứng trước mặt Hòa Ngọc, nhìn chằm chằm bên ngoài với vẻ cảnh giác.

Lăng Bất Thần ôm đàn cũng đứng chắn trước mặt Hòa Ngọc như thế, vẻ mặt khá nghiêm túc: "Cẩn thận."

Hòa Ngọc: "Đi xem thử đi."

Lăng Bất Thần hơi giật mình, nghiêng đầu nhìn sang Hòa Ngọc, đối diện với một đôi mắt nghiêm túc. Hiển nhiên, Hòa Ngọc đang bảo cậu ấy đi ra ngoài xem bên ngoài xảy ra chuyện gì.

Đây không phải là một lựa chọn sáng suốt. 

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đều là người bảo hộ hàng đầu của Hòa Ngọc, tối nay chắc chắn sẽ có người tới đòi mạng. Cách ứng đối tốt nhất của bọn họ là không được rời Hòa Ngọc dù chỉ nửa tất.

Nhưng Hòa Ngọc lại bảo cậu ấy ra ngoài.

Lăng Bất Thần cũng không nói gì, chỉ nghe theo đi ra ngoài thăm dò.

Không đến năm phút, tiếng đàn vang lên, nghe thì có vẻ âm thanh truyền từ trên lầu xuống, nhưng rất nhanh, tiếng đàn liền biến mất.

Đúng vậy, là đột nhiên im bặt!

Như đã có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, khiến cho Lăng Bất Thần gián đoạn việc công kích?

Vẻ mặt Cách Đới hơi thay đổi.

Hòa Ngọc nhìn sang Trấn Tinh: "Đi ra ngoài xem thử."

Ánh mắt của cậu hơi lạnh lùng, vẻ mặt lạnh nhạt, đôi mắt sâu không thấy đáy. Cậu đứng trước giường, cả người thả lỏng, dáng người thon dài mảnh khảnh nhưng lại đầy quyền uy.

Cách Đới càng cau mày chặt hơn, vẻ mặt không tán đồng: "Trấn Tinh không thể rời đi được, cậu cần người bảo vệ." Hòa Ngọc là "bộ não" của bọn họ, cũng là một tên "da giòn", sao có thể để cậu rời khỏi phạm vi bảo vệ của Trấn Tinh và Lăng Bất Thần được chứ? Lỡ như là kế điệu hổ ly sơn của kẻ khác thì sao?

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không sao đâu, có anh bảo vệ tôi mà."

Cách Đới vẫn không đồng ý như cũ, nhưng mà Trấn Tinh lại nghe lời cậu, nhấc chân đi ra ngoài. 

Trong phòng chỉ còn lại Cách Đới và Hòa Ngọc. 

Hai người là người có thân phận thấp nhất trên thuyền du lịch này, còn Hòa Ngọc thì gần như không có sức chiến đấu.

Áp lực của Cách Đới vô cùng lớn. Vào thời điểm thế này, gã chỉ có thể tự giác tiến gần lại Hòa Ngọc bảo vệ cậu an toàn thôi.

Cách Đới vừa phát điên vừa đau đầu: "Cậu không nên để bọn họ đi ra ngoài, mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì, việc đầu tiên chúng ta là phải bảo đảm an toàn cho mình trước mới đúng."

Gã biết từ trước đến nay Hòa Ngọc không sợ chết, nhưng lúc này vẫn không thèm để bụng như vậy, đã không thuộc phạm vi "không quan tâm" nữa rồi, mà là “điếc không sợ súng” “lợn chết không sợ nước sôi”. 

Nếu là trước kia, Cách Đới đã sớm mở miệng mắng ùm sùm rồi.

Hai tên Trấn Tinh và Lăng Bất Thần kia cũng ngu như vậy, Hòa Ngọc nói cái gì thì làm cái đó, không thèm suy nghĩ là Hòa Ngọc sẽ rơi vào nguy hiểm sao?

Hòa Ngọc nhìn sang gã, cười khẽ: "Anh có thể bảo vệ tôi an toàn, tôi tin anh."

Cách Đới: "..." Nhưng tôi không tin bản thân tôi có được không!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...