🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1316: Chuyến Tàu (18)

Hòa Ngọc tò mò: "Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Balle nhìn qua, hơi khựng lại, ánh mắt có chút mờ mịt, lập tức đặt tay lên trên, vừa chuẩn với dấu tay của mình, anh ta lắc đầu: "Có lẽ trước đó tôi vô tình để lại."

Hòa Ngọc từ chối cho ý kiến: "Vậy thì sức anh cũng khá lớn đó."

Cậu không nhìn nữa, Balle cũng không quá để tâm, đi về phía trước hai bước, cất bản đồ đường đi ở bàn điều khiển, bỗng nhiên tất cả mọi người đều không có gì để làm.

Eugene đang lợi dụng quyền thuyền trưởng của mình, gã nhếch môi: "Phục vụ, vào nhà bếp nấu ăn đi, còn bốn nhân viên bảo vệ đi bưng thức ăn, lái thuyền tiếp tục lái đi."

Lái thuyền Balle: "..." Nếu có thể, hãy để tôi đi làm việc, đừng để tôi ở đâu một mình mà.

Cách Đới lập tức trừng mắt, nghiến răng: "Sao tôi phải đi chứ?"

Eugene ưỡn ngực: "Ai bảo cậu là phục vụ chứ, cậu còn định để thuyền trưởng đích thân đi làm à?"

Cách Đới: "..." 

Gã luôn luôn giả ngầu lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng nhưng ngay lúc này lại thực sự không thể kiểm soát nổi nữa, gã giơ ngón giữa, tức giận vọt về phía cầu thang, dậm chân rất mạnh.

Eugene nói to rồi cười: "Này, cậu có biết nhà bếp ở đâu không đấy?"

Cách Đới: "Ông đây biết rồi, đếch anh quan tâm."

Vẻ mặt Hòa Ngọc hơi trầm xuống, môi mím lại với nhau. 

Lại nữa. Cảm giác kỳ lạ và bất an đó lại đến một lần nữa.

Hòa Ngọc không nhận được bản đồ du thuyền nhưng cậu cũng biết nhà bếp của du thuyền ở đâu, không chỉ biết nhà bếp, mà còn là một số chi tiết của du thuyền.

Đoàn Vu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, lại nhìn Eugene: "Cậu cứ giày vò người ta đi, ỷ vào quyền của thuyền trưởng rồi sai khiến linh tinh, lúc trận chung kết cẩn thận thân phận bọn họ cao hơn anh đấy."

Eugene xua tay, không để trong lòng: "Cao hơn tôi thì cao hơn tôi thôi, có thể vào chung kết cũng là một chuyện tốt rồi."

Gã lại trừng mắt nhìn đám người Vạn Nhân Trảm: "Sao bảo vệ còn không mau đi đi?"

Vạn Nhân Trảm tức giận đến nỗi nghiến răng: “Bảo vệ cũng không có nhiệm vụ phải bưng đĩa, mày muốn đi thì tự mình đi, tao không đi.”

Hòa Ngọc nhấc chân lên, đuổi theo Cách Đới.

"Này, Hòa Ngọc mày đi đâu đấy?" Vạn Nhân Trảm cao giọng.

Hòa Ngọc: "Vào bếp." Cậu quay đầu lại, nhướng mày, cười như không cười: "Mấy người yên tâm để Cách Đới đi một mình như thế à, không sợ anh ta hạ độc hố tất cả hả?"

Mọi người: "..."

Mẹ kiếp, đúng thật là có thể như vậy nhỉ!

Vạn Nhân Trảm: "Chờ tao, tao cũng đi!"

Eugene tối sầm mặt, vừa rồi Vạn Nhân Trảm còn kiên quyết không đi, bây giờ thấy Hòa Ngọc muốn lập tức thay đổi chủ ý thật sự khiến người ta không biết nên nói gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...