🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1267: Thanh Máu (26)

Hòa Ngọc khá bình tĩnh: "Tôi biết nhưng chúng ta không thể ở lại đây mãi, tôi an toàn mà, hai người cố gắng tự bảo vệ mình, nếu gặp những người khác thì nhớ nói với họ về thông tin này."

Quỳnh do dự một lúc, gật đầu: "Được." Sau khi đồng ý, cô ta quay người lại, bước vài bước rồi biến mất trong hang động, hoàn toàn không nhìn thấy.

Còn Eugene thì vây quanh Hòa Ngọc quan sát từ trên xuống dưới, tầm mắt dừng lại trên thanh máu vươn dài ra khỏi động, có chút im lặng: "Lại là trang bị trang sức có thể biến hình kia à?"

Hòa Ngọc gật đầu.

Eugene: "..." 

Gã cực kỳ cạn lời: "Sao thứ này lại rơi vào tay cậu nhỉ!" 

Thời gian đếm ngược tử vong đã lừa người ta rất thảm rồi, Eugene không còn biết nói gì về trang bị quỷ yêu này. 

Bây giờ trang bị này đã tái xuất giang hồ, thanh máu này thật sự là một cái bẫy. Dường như Eugene có thể tưởng tượng rằng nếu gã gặp Hòa Ngọc và bọn họ không phải là đồng đội thì gã chắc chắn sẽ chọn từ bỏ việc đối đầu với Hòa Ngọc vì e sợ thanh máu chói mắt này... 

Tuy cách làm này hơi "bẩn" nhưng vô cùng hữu dụng, rất có cảm giác đe dọa. Bất cứ ai nhìn vào cũng phải đi đường vòng.

Hòa Ngọc nhún nhún vai: "Tương đối tương hợp với tôi mà thôi."

Điều này quả thật rất đúng. 

Nếu trang bị này nằm trong tay người khác thì chắc chắn họ sẽ coi như không có đồ mà ném vào ba lô, không ngờ Hòa Ngọc lại có thể nghĩ ra nhiều trò như vậy. Lúc trước khi trang bị này vừa mới xuất hiện, tất cả bọn họ đều cực kỳ ghét bỏ nó, còn trào phúng Hòa Ngọc không có được trang bị trang sức chiến đấu...

Nghĩ đến đây, Eugene liếc nhìn Hòa Ngọc một cái thật sâu: "Bảo trọng."

Hòa Ngọc gật đầu: "Được."

Thời gian cũng vừa đến, Eugene ngay lập tức quay lại và biến mất trong một hang động khác sau khi nghe thấy Hòa Ngọc đồng ý.

Hòa Ngọc vẫn đứng tại chỗ. Giờ phút này cậu vẫn không nhìn thấy bình luận. Nhưng Hòa Ngọc cũng không hoàn toàn trông cậy vào thông tin từ bình luận.

 Sau khi khuyên Eugene và Quỳnh rời đi, cậu không rời khỏi mà vẫn luôn đứng tại chỗ.

Một phút, hai phút... Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy cậu đang chờ đợi điều gì đó với một quả bom khói mà Quỳnh cho ở trên tay. 

Hòa Ngọc đang chờ. 

Trong lòng cậu có một suy đoán cần xác minh, có 50% khả năng xảy ra. Hòa Ngọc muốn xác định có phải là 50% hay không. Đương nhiên, một khi xác định được rồi, rất có thể cậu sẽ bị thương hoặc thậm chí bỏ mạng ở chỗ này.

Nhưng vậy thì đã sao? Điều Hòa Ngọc không sợ nhất chính là cái chết. 

Đây không phải là lần đầu tiên cậu đặt cược mạng sống mình để có được một câu trả lời.

Vù vù vù -

Ngay lúc này, cậu nghe thấy một tiếng gió! 

Ánh mắt Hòa Ngọc hơi trầm xuống, cậu nhắm mắt lại, dựng thẳng tai lên lắng nghe cẩn thận rồi điên cuồng tính toán vẽ bản đồ trong đầu, giống như đang có máy vi tính tinh vi cao cấp ở trong, đủ loại suy đoán và thông tin được tính toán ở tốc độ cao, với tốc độ mà một người bình thường không thể nhìn thấy rõ.

Có người đến!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...