🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1242: Thanh Máu (1) - Arc 10

Thanh máu được chia theo tỉ lệ năng lực của các tuyển thủ, ví dụ như sức phòng ngự cộng với năng lực chiến đấu của Trấn Tinh cao tới sáu nghìn, trong khi Eugene chỉ có bốn nghìn, tức là chỉ bằng hai phần ba của Trấn Tinh.

Những thanh máu trên đỉnh đầu của Trấn Tinh đặc biệt dễ thấy, rộng gần bằng hai hoặc ba người gã, nằm ngay trên đỉnh đầu, khiến người khác vô cùng sợ hãi. Vì Eugene đã đè bẹp rất nhiều đối thủ nên thanh máu của gã cũng rất rộng, dường như không bị tụt lại quá xa.

Hàng nghìn người dự thi, một trăm tuyển thủ lọt vào vòng bán kết không ai là yếu, nhưng vì thực lực chênh lệch quá lớn, dẫn đến việc thanh máu trên đỉnh đầu của một số tuyển thủ chỉ rộng bằng khoảng một gang tay.

Nhưng nó vẫn có thể thấy được. Suy cho cùng thì bản thân thanh máu đó đã rất dễ thấy rồi.

Trong hoàn cảnh trên đỉnh đầu mỗi người đều có một thanh máu, hầu như ai cũng đều dễ thấy, thì trên đỉnh đầu của Hòa Ngọc lại trống không.

Cái này mẹ nó nổi bật số một luôn!

"Soàn soạt" — hầu như tất cả mọi người đều nhìn cậu, dừng lại ở đỉnh đầu cậu, ánh mắt kinh ngạc.

Vạn Nhân Trảm tiến lên vài bước, lớn tiếng nói: "Sao lại thế này? Lại là lỗi hệ thống à? Chết tiệt, đến cả thanh máu cũng không cho mày!"

Dùng thanh máu để phân định thắng thua. Hòa Ngọc không có thanh máu, chẳng phải đồng nghĩa với việc trực tiếp loại bỏ cậu sao? 

Vạn Nhân Trảm vô cùng tức giận. Vào lúc này rồi mà hệ thống vẫn còn hoạt động như quỷ vậy, hơn nữa lại càng ngày càng quá đáng. Đầu tiên là phân chia Hòa Ngọc về phe số ba, bây giờ lại không cấp cho Hòa Ngọc thanh máu?

Hòa Ngọc: "..."

Mọi người: "..."

Một lúc lâu sau, trong hoàn cảnh im lặng đến quỷ dị, Eugene nhẹ giọng nói: "Có khi nào trên đầu Hòa Ngọc chỉ có, ờm… một vệt thanh máu thôi không?"

Vạn Nhân Trảm: "?"

Đoàn Vu Thần nhớ đến trang bị của mình, lấy nó từ trong ba lô ra, bay đến bên đỉnh đầu của Hòa Ngọc. 

Đó là một chiếc kính lúp, có thể phóng to đến từng sợi tóc của Hòa Ngọc. Cho dù có phóng to lên, sợi tóc của cậu vẫn vô cùng mềm mại, chỉ là bây giờ không ai để ý đến.

Ánh mắt của họ đều tập trung vào thanh máu vô cùng nhỏ mà sau khi phóng to mới có thể thấy được, lại lần nữa rơi vào khoảng không im lặng đáng sợ.

Vạn Nhân Trảm: "..."

[Bình luận: "..."]

[Bình luận: "Đậu má, vừa thấy tức vừa thấy buồn cười."]

[Bình luận: "Năng lực cá nhân Hòa Thần thật sự quá yếu. So sánh quá rõ rồi."]

[Bình luận: "Vạn Nhân Trảm quả nhiên là đồ ngốc!"]

[Bình luận: "Thực ra thì ban đầu tôi cũng cho rằng Hòa Ngọc không có thanh máu…"]

[Bình luận: "Tôi cũng vậy, ban đầu còn định mắng vài câu, kết quả thì, a a a."]

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...