🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1143: Là Đồng Đội Sao? (10)

Thu Đao đang giả chết, các thế lực lớn đều bị công dân oanh tạc, các hành tinh lớn đang làm ầm lên, và chính phủ của năm hành tinh chính đang nóng như kiến trên chảo nóng.

Khán giả cũng phẫn nộ cực độ:

"Thật là buồn nôn, phe số 3, đây là thật sự muốn dồn Hòa Ngọc vào chỗ chết mà?"

"Đúng vậy, cho dù phe nào chiến thắng, Hòa Ngọc đều phải chết, má bà nội mày."

"A a a a muốn giết người."

"Mẹ nó, Hòa Thần nhà tôi tại sao thảm như thế? Tại sao cứ phải bắt cậu gánh chịu mọi thứ? @Show sống còn đỉnh lưu, toàn bộ các ông đi chết đi!"

"Đổi Vương khác đi, Vương lần này quá con mẹ nó rác rưởi rồi."

"Đúng, nói cái gì mà công bằng, công bằng cái cục cứt."

"A a a rốt cuộc làm sao đây! Hòa Thần của tôi làm sao đây!"

"Tôi đã dự đoán được, phó bản này rất nhiều tuyển thủ tôi thích sẽ chết, hu hu hu."

"Nhớ lại cái nháy mắt rung động lúc nãy của Hòa Thần, tôi thích Ngọc Ngọc luôn luôn vui vẻ hạnh phúc, không hi vọng cậu đối mặt với cục diện thế này mà."

Không có người sẽ vĩnh viễn vui vẻ, nhất là trong đấu trường này. 

Có lẽ chỉ có sống sót rời khỏi cuộc thi, mới là thực sự thả lỏng, vui vẻ thật sự.

Hòa Ngọc hít sâu một hơi, mở mắt lần nữa. Con số trước mặt biến mất, nhưng mà trang bảng điều khiển trước mặt cậu, thanh phe của phó bản mới được thêm rõ ràng - phe số 3.

Biểu cảm Hòa Ngọc khôi phục bình tĩnh, trên mặt không nhìn ra bất cứ sự khác thường nào. 

Cậu nhấc tay đẩy gọng kính không viền, ánh mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh, ánh mắt hờ hững, giống như không có chuyện gì xảy ra vậy, giống như cậu chỉ là đã lấy được một con số bình thường, mà không phải lỗi.

Nơi cậu đặt chân là bên cạnh một ngọn núi tuyết, tuyết trắng mênh mông bao trùm cả ngọn núi, nhìn đã khiến người cảm thấy lạnh giá. Hơn nữa, vách núi hoàn toàn dựng đứng, một ngọn núi tuyết sừng sững cao ngất tận mây xanh, cực kì dốc.

Chỗ này là phong cảnh mùa xuân xinh đẹp nhưng bên cạnh cậu lại là núi tuyết trắng tinh, hình như tuyết còn đang rơi. Núi tuyết này vừa nhìn thì vô cùng bất hợp lý, giống như không nên xuất hiện vậy.

Có nhiệm vụ. Rất rõ ràng, loại chỗ khác thường này, đều sẽ có nhiệm vụ. 

Thế giới này không ít nhiệm vụ, bây giờ cậu đã gặp được một cái rồi.

Hòa Ngọc nghĩ một lát, giẫm lên cái chổi bay về phía núi tuyết, nhưng mà, khi sắp tiến vào núi tuyết, giống như là bị cái gì đó chặn lại vậy, căn bản không bay vào được. Cái chổi lùi về sau, tăng tốc bay qua đó, lại vẫn bị chặn lại, bởi vì sức quá mạnh, xém chút nữa Hòa Ngọc đã ngã xuống.

Hòa Ngọc nhăn mày suy nghĩ chốc lát, thử đáp xuống, nhấc chân bước vào núi tuyết. Cậu lập tức cảm nhận được cái lạnh thấu xương, hoa tuyết bay lên mặt, cái lạnh lan tràn từ chân đến toàn thân.

Cậu hiểu rồi. 

Ngọn núi tuyết này chỉ có cho phép đi bộ, không thể bay qua.

Nhưng nghĩ đến thể lực của bản thân Hòa Ngọc...

Đột nhiên cậu nhớ đến ở đó, lần đầu tiên cậu chung sống với đôi mắt xanh, Hàn Băng thú Mèo lớn thật sự để lại cho cậu ấn tượng quá sâu đậm.

Chỗ này rất khiến người ta nhớ lại chuyện cũ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...