🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1128: Trạm Trung Gian (7)

Hòa Ngọc cười khẽ, giọng nói ôn hòa: "Không thể."

Mọi người: "..."

Đoàn Vu Thần thở dài một hơi, bắt đầu ký tên lên phiếu nợ, vừa viết vừa nói thầm: "Nếu có thể còn sống đi ra ngoài thì cậu cần nhiều tiền như thế làm gì? Không nói người khác, chỉ cần nợ của tôi đã đủ cậu sống sung sướng rồi."

Hòa Ngọc nói: "Làm gì có ai chê nhiều tiền chứ? Sau khi rời khỏi đây tôi rất cần tiền."

Là người không có một đồng tiền Liên Bang, Hòa Ngọc không cho phép bản thân sau khi rời khỏi đây lại còn thiếu tiền, thế cho nên, cậu bắt đầu tích góp tiền từ trong lúc thi đấu.

Đoàn Vu Thần đưa sổ cho Trấn Tinh với ánh mắt ngập tràn chờ mong: "Chờ khi nào năng lực rèn của tôi lên mức cao hơn, chờ tới khi tôi được ra ngoài, tôi muốn tiếp tục nghiên cứu, muốn rèn được bảo vật cấp thần."

Trấn Tinh nhận lấy, ký tên rồi đưa cho Eugene, sau đó nhìn về phía Hòa Ngọc, đôi mắt phượng đầy dịu dàng nói: "Tôi muốn cùng cậu đi ra ngoài."

Ánh mắt hai người giao nhau, không ai nói gì.

[Bình luận: CP Tinh Hòa lên là lên!! A a a, cùng nhau đi ra ngoài hạnh phúc biết bao nhiêu."]

[Bình luận: Trong cuộc thi đấu, chính cung của Hòa Ngọc là đôi mắt xanh, đi ra ngoài, ha hả, Trấn Tinh của chúng ta có thể làm lão đại."]

[Bình luận: "Đôi mắt xanh tỏ vẻ nằm mơ đi."]

Eugene tiếp nhận, rì rầm nói: "Bây giờ mọi người đều mạnh hơn tôi, nếu mà tôi ra ngoài được thì tôi sẽ mạnh hơn mấy người."

Quỳnh nhận lấy, ký tên lên: "Hử, vậy anh phải cố gắng lên."

Seattle cũng cười, sau khi viết tên mình xong thì đưa cho qua Vạn Nhân Trảm, ánh mắt cô ta nhìn vào hư không: "Sau khi rời khỏi đây, tôi phải nghỉ ngơi thật tốt, sau đó tiếp tục làm minh tinh."

Cô ta cảm thán: "Nếu có thể sống sót ra ngoài, tôi chính là minh tinh siêu cấp vũ trụ."

Vạn Nhân Trảm ngẩng lên, nhìn qua phía Hòa Ngọc: "Sau khi rời khỏi đây, hãy chuẩn bị cho hôn lễ của chúng ta."

Mọi người: "..."

Có một số người đúng là càng ngày càng thiếu đòn.

Lăng Bất Thần nhận lấy quyển sổ, ký tên, sau đó nhỏ giọng nói: "Cứ tha hồ nghĩ tới tương lai đi nhưng đừng có mơ mộng hão huyền."

Nói xong cậu ấy đưa sổ lại cho Hòa Ngọc.

Vạn Nhân Trảm trừng mắt nhìn cậu ấy, Lăng Bất Thần không hề khách khí nhìn lại.

Hòa Ngọc nhận lấy quyển sổ, vẻ mặt hờ hững, giọng nói lười biếng: "Thiếu tôi nhiều tiền như thế, lại còn đều là người có ước mơ, mọi người phải sống thật tốt mới được."

Mọi người hơi giật mình. Mấy tấm giấy nợ này là lý do Hòa Ngọc dẫn bọn họ thăng cấp, cũng là một kiểu nhắc nhở. 

Thiếu cậu nhiều tiền như thế cũng không thể chết dễ dàng được.

Lăng Bất Thần cười: "Được."

Những người khác cũng cười tươi, cười một lúc rồi lại trở nên chua xót phức tạp.

Hòa Ngọc, Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm, Eugene, Đoàn Vu Thần, Nguyên Trạch, Seattle, Quỳnh, Cách Đới, Trảm Đặc, Đường Kha...

Bọn họ nhiều người như thế, cuối cùng còn được mấy người có thể ra ngoài?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...