🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1090: Giết Chết Tù Nhân (150)

Giọng nói phẫn nộ của Tiến sĩ Cam Luân trong phòng thí nghiệm vang lên: "Laners, rốt cuộc thì cậu đang làm cái quái gì vậy?"

Không chỉ không trợ giúp cho ông ta mà còn chạy tới hỗ trợ cho bọn Hòa Ngọc. Laners, cậu vẫn là cậu đúng không?

Nghe thế, đôi mắt xanh thản nhiên quay đầu lại nhìn ông ta, cái liếc mắt đó lạnh lùng đến cực điểm thậm chí còn ẩn chứa sát ý. Khi nhìn về đôi mắt xanh ấy, Tiến sĩ Cam Luân theo bản năng lùi về sau hai bước, trong mắt lộ ra sự kinh sợ.

— Đôi mắt xanh. 

Đôi mắt xanh này làm cho ông ta nhớ đến một người.

Tiến sĩ Cam Luân mạnh mẽ lắc đầu, ánh mắt càng thêm sắc bén, giọng nói bén nhọn: "Giết bọn họ cho ta, tất cả đều giết sạch cho ta!"

Ông ta nhấn nút.

Đồng thời, vách tường quái vật và Vạn Nhân Trảm càng trở nên hung tàn, công kích càng mạnh mẽ. Đôi mắt của Vạn Nhân Trảm càng xanh hơn, động tác cũng càng thêm hung tàn dường như hoàn toàn không muốn sống nữa, không thèm để ý đến công kích của Trấn Tinh, vung búa lên hung hăng đánh úp về phía Trấn Tinh.

Cơ thể vạm vỡ, cứng như sắt thép của gã phi về hướng Trấn Tinh.

Hòa Ngọc nhăn mày: "Anh có thấy Vạn Nhân Trảm rất bất thường không?"

Lăng Bất Thần đá văng một gã mặt xám đang đánh về phía Eugene, đồng thời gật đầu: "Đúng vậy, sức mạnh của gã thật không bình thường, cậu phát hiện chuyện gì sao?"

Hòa Ngọc không nói chuyện, chỉ chăm chú nhìn Vạn Nhân Trảm.

"Bùm!"

Chiếc búa của gã gây thương tổn cho cánh tay của Trấn Tinh, cũng may Trấn Tinh trốn nhanh nên chỉ bị chiếc búa sượt qua cánh tay mà không đánh vào đầu.

Ánh mắt Trấn Tinh u ám, tốc độ tay thao tác khối rubik càng nhanh hơn, khối rubik chuyển động mỗi một lần hạ xuống toàn là sát chiêu.

"Ầm!"

"Keng keng!"

Tình hình chiến đấu kịch liệt, hai người cứ ngươi tới ta đi, dưới ngọn đèn, chiếc búa của Vạn Nhân Trảm phản chiếu ánh sáng lạnh như băng.

Khoan đã.

Thứ đó là gì?

Tầm mắt của Hòa Ngọc nhìn chằm chằm trên đầu Vạn Nhân Trảm. Trên đầu của gã có gì đó giống như tơ nhện vậy, trong suốt mỏng manh không hề có tí cảm giác tồn tại nào, hơn nữa nó cực kỳ mảnh cho nên ngay từ lúc đầu họ cũng không phát hiện ra nó.

Cậu chăm chú nhìn Vạn Nhân Trảm cùng với bọn họ chiến đấu vô cùng kịch liệt, sợi tơ kia phản xạ ánh sáng nên Hòa Ngọc mới nhìn thấy.

"Sợi tơ" phản chiếu vào trong đôi mắt Hòa Ngọc, đôi mắt dưới cặp kính càng lúc càng lạnh, giọng nói lạnh như băng: "Tiến sĩ Cam Luân, thì ra ông biến người khác thành rối gỗ sao?"

Tiến sĩ Cam Luân nghe thế, đồng tử co rụt lại.

Cậu ta phát hiện rồi.

Không thể nào.

Hơn nữa, cho dù có thấy được sợi tơ cũng không biết được điểm yếu của Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc nâng ngón tay chỉ về phía đỉnh đầu của Vạn Nhân Trảm, nâng cao giọng nói với Trấn Tinh: "Phía trên đỉnh đầu anh ta có sợi tơ, đó là vật để tên tiến sĩ thao túng Vạn Nhân Trảm cũng là thứ truyền năng lượng đến cho anh ta."

Môi cậu mở ra rồi đóng lại, ánh mắt sắc bén: "Cắt sợi tơ đó đi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...