Chương 30: C30: Nữ Vương trừng phạt (2)
Triệu Mạn Di thấy các thứ đã chuẩn bị đầy đủ, thân thể cũng khá hơn nhiều, cô mang đồ ra xe, lái xe hướng biệt thự riêng của Cố Hạo Thần.
Anh đang ngồi trong nhà, hai mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại.
Hai tuần, không sai, chính là hai tuần không thấy cô, anh sắp điên lên rồi. Anh vẫn tìm mọi cách để liên lạc với cô, nhưng không thể. Cô vẫn bặt vô âm tín.
Đúng lúc đang chán nản, có tiếng chuông ngoài cửa.
Cố Hạo Thần uể oải đứng dậy, nếu là người lạ, anh sẽ không ngại mà táng cho người đó một cú.
Cạch.
Cố Hạo Thần sững người. Là cô- Triệu Mạn Di sao? Cô đã đi suốt hai tuần trời, làm khổ anh suy nghĩ đến điên rồi.
Anh ôm chầm lấy cô. Hai mắt anh cay cay, trong lòng cũng xót xa không chịu được, trái tim cũng quặn đau. Cô chính là khiến anh lo lắng chết được.
“Di, em có biết tôi sợ lắm không? Tôi sợ em sẽ đi đâu mất hoàn toàn rồi. Tôi sợ sẽ mất em…”
Giọng Cố Hạo Thần nghẹn lại, lúc này, anh ngửi thấy trên người cô mùi nước hoa ngọt ngào. Chưa bao giờ thấy cô dùng nước hoa, giờ lại thấy trên người cô, anh có điểm kì lạ.
Triệu Mạn Di trên môi nở nụ cười thâm sâu, thấy người anh hơi nóng lên, cô bắt đầu đẩy nhẹ anh ra một chút.
“Hai tuần vừa rồi em bận rất nhiều chuyện, nên không liên lạc với anh được. Không phải hôm nay em đã đến rồi sao?”
Nói đùa, hai tuần vừa rồi cô mà không đi suối nước nóng ngâm mình, ai dám khẳng định giờ cô có thể đứng ở đây? Hơn nữa, gặp được người kia, cô cũng nghĩ ra kế sách hay lắm.
Cô nhìn anh, tay còn lướt nhẹ trên vai anh, làm động tác quyến rũ ánh mắt anh.
Cố Hạo Thần thở ra, tại sao trong người anh thật kì quái, thật muốn cô.
Nhìn ánh mắt Cố Hạo Thần bắt đầu mờ mịt, Triệu Mạn Di ôm lấy anh.
“Thần, em rất nhớ anh, mình lên phòng đi.”
Tất nhiên Cố Hạo Thần sẽ không bỏ qua cơ hội này, anh cúi xuống bế bổng cô lên, hai người cùng lên phòng.
Mở cửa phòng, Cố Hạo Thần đặt Triệu Mạn Di xuống giường, anh chuẩn bị hôn lên môi cô, bỗng nhiên xung quanh một mảng tối sầm.
Triệu Mạn Di hài lòng nhìn kết quả đã đạt được, cô xuống xe mang các thứ lên. Hoàn thành tác phẩm của mình, Triệu Mạn Di lấy ra hai ly rượu đặt trên tủ.
Nhìn Cố Hạo Thần hai mắt vẫn nhắm nghiền, thật khó tin nổi anh lại dễ ngất đi như thế, thứ đồ kia quả là cực phẩm. Nhưng nhìn anh, cô thấy cũng thật đáng thương, anh gầy đi trông thấy, râu không cạo, da nhợt nhạt, thật giống như cái lần cô đi Hawaii về.
Nụ cười bên khóe môi càng sâu, Triệu Mạn Di thấy Cố Hạo Thần mở mắt, cô vẫn ngồi trên ghế cạnh giường quan sát anh.
Thật kì lạ, tại sao anh lại thấy buồn ngủ như thế chứ? Hình như anh vừa ngất đi thì phải, nhìn sang, Triệu Mạn Di đang ngồi trên ghế, nhìn anh.
Bình luận