Chương 3: C3: Anh trai cùng cha khác mẹ (18+)
Đại sảnh khách sạn Long Nhiên.
Xuất hiện một bóng dáng nam nhân cao lớn, đường nét trên khuôn mặt cương nghị nhưng nụ cười dịu dàng lại tỏa sáng, khiến không ai không ngước nhìn, anh kéo vali, hướng tới phía trước, nơi có một người con gái đang đợi anh.
"Di."- anh cất tiếng gọi cô gái đang đứng gần đài phun nước, sắc đẹp khuynh hoa khuynh quốc.
Triệu Mạn Di mặc chiếc váy quây tím, trên ngực gắn đóa hoa trắng, ngắn tới gối, mái tóc dài xoăn gợn sóng nâu đỏ. Đôi chân dài thon thả trên đôi giày cao gót khiến người ta phải xuýt xoa.
Cô đứng đó, chỉ nhìn nụ cười của anh, rồi cô từ từ bước tới bên anh.
Cố Thiên Tự giơ tay chạm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Mạn Di. Bốn năm, một khoảng thời gian không dài không ngắn, cô vẫn vậy, vẫn xinh đẹp, thậm chí sắc sảo hơn trước, vẫn lạnh như băng, nhưng ánh mắt dành cho anh vẫn không thay đổi.
"Thiên Tự."- Triệu Mạn Di khẽ gọi tên anh, đôi tay khẽ ôm cổ anh.- "Welcome home." (Chào mừng về nhà)
"Anh đương nhiên về. Anh rất nhớ em."- Cố Thiên Tự cười dịu dàng, với anh, Triệu Mạn Di là tất cả, bốn năm với anh như bốn thế kỉ, giờ phút trùng phùng, anh không biết dùng lời nào diễn tả, chỉ hận không thể nhào tới ôm chặt lấy Triệu Mạn Di mãi không buông ra.
Khuôn mặt Triệu Mạn Di đang bình thường chợt nở nụ cười.
Nụ cười khiến Cố Thiên Tự mê mẩn. Suốt thời gian bốn năm, anh chỉ nhớ tới nụ cười này. Cô chưa từng cười hạnh phúc với bất cứ người ngoài nào trừ anh. Chỉ bên anh, cô mới có thể bộc lộ con người thật, cảm xúc thật.
"Di..."- nhất thời xúc động, Cố Thiên Tự mắt phiếm hồng, bao phủ một tầng sương.
"Thế nào lại khóc?"- nhìn Cố Thiên Tự khóc, Triệu Mạn Di vẫn không tránh khỏi xót xa. Anh chỉ khóc vì cô. Triệu Mạn Di có thể tưởng tượng ra khi ở Mĩ, anh đã nhớ cô thế nào.
"Chỉ là vì quá nhớ em."- Cố Thiên Tự vuốt mái tóc của cô như ngày trước, khẽ hôn vào trán, đôi môi ấm áp khiến Triệu Mạn Di cảm thấy khó lòng yêu thương nổi.
Mọi người xung quanh không khỏi ngắm nhìn cặp đôi hoàn hảo đến từng chi tiết này. Cả nam lẫn nữ đều nhìn hai người với ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ghen tị.
Không được, anh phát điên lên rồi, sao xung quanh lại nhiều người thế chứ, anh hận không thể ôm lấy cô thật chặt, cưng chiều cô như ngày trước.
Khi anh đi, cô kìm nén cảm xúc, cô không muốn anh biết cô yêu anh rất nhiều. Triệu Mạn Di sợ anh ở Mĩ vì nhớ nhung cô mà không chuyên tâm vào sự nghiệp. Hơn nữa, Triệu Mạn Di không muốn Cố Thiên Tự lo lắng cho cô, không muốn lộ ra tình yêu của mình với anh một phần cũng vì thế.
Tràn đầy sự ngọt ngào, Triệu Mạn Di cùng Cố Thiên Tự lên xe đi tới nhà hàng Triệu Thế.
Vào nhà hàng, hai người thu hút không ít sự chú ý của mọi người, nam anh tuấn,nữ xinh đẹp quyến rũ, mang theo chút lạnh lùng mê hoặc.
Gọi món xong, Cố Thiên Tự chỉ nhìn chằm chằm Triệu Mạn Di, suốt bốn năm không liên lạc, nói chuyện, cô dường như xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn, vẻ lạnh lùng băng giá cũng tăng lên, duy chỉ có nụ cười dành cho anh là không thay đổi.
Bình luận