Chương 27: C27: Em thật là cô gái ngốc nghếch (18+)
Sau đủ nỗ lực của Triệu Mạn Di thì tận sáu món ăn đã được dọn ra bàn, thêm một món súp riêng của Cố Hạo Thần và một món tráng miệng. Cô phải rất vất vả mới làm ra được.
Cô gọi anh vào ăn, bữa ăn diễn ra trong im lặng, cũng chẳng ai nói với ai câu gì. Cố Hạo Thần chỉ tập trung hướng ánh mắt hận thù về bát súp, còn Triệu Mạn Di thì thản nhiên gắp các thứ, rồi múc một bát súp nhỏ cho anh.
"Em thật sự muốn tôi ăn cái món này."- Cố Hạo Thần chỉ chỉ, khuôn mặt vặn vẹo đến đáng sợ.
"Uống súp này có gì không tốt? Rất bổ mà."- Triệu Mạn Di kiên quyết đẩy bát súp tới.
"Vậy được."- Cố Hạo Thần cười gian tà. Anh sẽ cho cô biết hậu quả của chuyện này.
Cố Hạo Thần chỉ nhấp môi một chút, số còn lại thừa lúc Triệu Mạn Di quay đi thì đổ lại vào trong nồi.
Anh cũng đã chuẩn bị tốt, còn cô, anh sẽ cho cô ngày mai không nhấc nổi một ngón tay.
Ăn xong, Triệu Mạn Di dọn dẹp các thứ cho vào máy rửa bát, quay lại, Cố Hạo Thần ở ngay đằng sau.
"Anh không lên phòng luôn sao?"- Triệu Mạn Di có điểm hơi giật mình, nhìn mặt Cố Hạo Thần lúc này có vẻ... hơi đáng sợ.
Cố Hạo Thần từ từ tiến đến ôm lấy eo cô, cúi xuống hôn lên cổ trắng nõn rồi đi xuống dưới ngực.
"Này... anh làm gì vậy?"
"Em nhìn mà không biết sao?"- anh rời cô ra, khoanh tay trước ngực nhìn cô.
"Di, cho tôi hỏi, cớ gì em bắt tôi uống thứ thuốc kia?"- anh nghiêm túc hỏi, trước giờ anh luôn nghĩ cô thỏa mãn dưới thân anh là vì anh được về phương diện đó, giờ cô lại hất thẳng gáo nước lạnh vào anh bằng cách nấu súp giúp cho anh tốt hơn về khoản đấy. Cô thật hết muốn sống sao?
Uống thứ kia có gì không tốt? Triệu Mạn Di đảo mắt xem thường.
"Cố Hạo Thần, em chính là lo cho sức khỏe của anh có được không?"
"Chẳng lẽ em chê tôi không được...?"- Cố Hạo Thần quẫn bách đến phát điên- "Em chính là chê tôi khoản đó không tốt nên mới làm cái món kia phải không?"
Anh trừng mắt nhìn cô, bế bổng cô lên đặt lên bàn ăn.
"Được lắm, tôi sẽ cho em thấy hậu quả."
Triệu Mạn Di giãy dụa, này là sao? Cô chỉ là dựa theo lời của Dương Nhậm Vũ nấu vài món bổ dưỡng cho Cố Hạo Thần mà thôi, sao bây giờ lại thành ra như vậy.
"Cố Hạo Thần, nếu anh không thích có thể bảo em, em sẽ làm món khác cơ mà."
"Em đúng là cô gái ngốc."
Cố Hạo Thần mắt thâm trầm, cúi xuống cắn lên vai cô.
"Vậy tôi muốn ăn em được không?"- suốt từ ngày cô nói sẽ mặc đồ lót khi chăm sóc anh, anh đã muốn hành hạ cô đến chết rồi. Nhưng sợ cô giận nên anh không dám, nhưng hôm nay, cô lại chọc giận anh. Không có lí gì anh lại bỏ qua cho cô.
"Dừng lại..."- Triệu Mạn Di thở dốc, anh đã một cái vung tay cởi hết quần áo mỏng manh nhỏ bé trên người cô rồi. Bàn ăn lại thật lạnh.
Bình luận