🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 25: C25: Thất vọng

“Con không cần biết những chuyện đó do ai làm, cũng không quan tâm. Cho dù ngày mai phải lên mặt báo, đối với con cũng không có vấn đề gì.”- Triệu Mạn Di châm một điếu thuốc, trước mặt cha mẹ ông bà cũng Dương Nhậm Vũ hút một chút.

Cha Triệu nhìn những tấm ảnh được gửi đến, xoa xoa thái dương.

“Cha biết con không lo, nhưng chính là ta không muốn ai gây ra sức ép kiểu này.”- lẽ ra ngay từ đầu để cô ra mặt luôn sẽ tốt hơn, bây giờ thế nào cũng khó.

Ông bà nội của cô chỉ nhìn vào tấm ảnh cô dựa vào ngực nam nhân kia, hai người suy nghĩ một lúc rồi hỏi.

“Cái cậu kia chính là tổng giám đốc Cố thị sao?”

“Nghe nói cậu ta chính là rất tài giỏi, lại hoàn hảo như vậy, xem ra…”

Triệu Mạn Di nhìn ông bà mình, này là sao? Lẽ ra hai người phải quan tâm làm sao giải quyết vụ này chứ? Quan tâm đến người còn lại làm gì?

Triệu Mạn Di thở dài một hơi, điếu thuốc cháy dở cũng bị cô vùi vào gạt tàn. Đứng dậy đi lên phòng, những lúc này ở lại, thật sự cô sẽ bị hành chết.

“Này, Tiểu Mạn, vậy con với cái cậu Cố Hạo Thần đó là thế nào?”

“Hai đứa có tình cảm lâu chưa?”

“…”

Dương Nhậm Vũ thấy thật bội phục người con gái kém anh tận bốn tuổi kia, giữa làn sóng của gia đình dồn dập kéo đến vẫn mặt lạnh bình tĩnh bước đi.

Thôi, nếu cô đã đi, anh cũng nên về luôn, đề phòng cái làn sóng đáng sợ kia lan sang cả anh.

“À phải rồi, Dương Nhậm Vũ, cậu có biết gì về người kia không vậy?”- mẹ Triệu hướng Dương Nhậm Vũ đang lẩn về phía sau mà ra đòn, làm anh khóc không ra nước mắt.

“À… chuyện này…”- anh biểu cảm quẫn bách, cứng ngắc ngồi xuống sofa. Định chuồn êm đẹp rồi sao lại khổ thế này chứ?

Và thế là dưới sự tra hỏi của đại gia đình Triệu gia, Dương Nhậm Vũ đành ngồi kể lể hết sự tình. Vừa kể vừa nhìn lên cầu thang xem Triệu tổng cao cao tại thượng có trên đó không, áp lực vô cùng lớn.

Ngồi trên phòng, Triệu Mạn Di nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Ai làm ra thứ chuyện này, đương nhiên cô biết rất rõ. Cô không phải kẻ hồ đồ mà không biết. Nhưng anh nhất định phải như vậy hay sao? Hay do cô trước kia đã quá tin tưởng anh? Đã quá dành tình cảm cho anh?

Anh yêu cô, cô biết, nhưng đó là chuyện trước kia. Còn bây giờ thì sao? Cô tin là anh chẳng còn gì cả.

Nếu cô công khai những chứng cớ đó, anh chỉ còn đường chết. Cô sẽ không công khai nếu như anh biết điều một chút, không lợi dụng người này người khác để đạt được thứ mình muốn. Nếu anh không lừa dối cô, không dùng cái thứ mưu trò con nít này, cô sẽ không đến nỗi tuyệt tình với anh như vậy.

“Tất cả là lỗi của anh.”- Triệu Mạn Di nhìn tấm ảnh nhỏ trên tủ khẽ nói.

“Triệu Mạn Di em không phải một con ngu, càng không phải một đứa chỉ biết nghe lời người khác mà không có chính kiến. Em cũng có thủ đoạn của riêng em, Cố Thiên Tự ạ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...