🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: C22: Anh nhớ em

Dựa vào xe, ánh mắt Cố Hạo Thần buồn bã nhìn vào căn biệt thự lộng lẫy của Triệu Mạn Di.

Mới tuần trước, anh và cô còn vui vẻ, hôm sau làm xong việc anh lập tức tới biệt thự của cô. Không thấy cô, anh gọi điện cô cũng không nghe, gọi cho Dương Nhậm Vũ thì anh ta nói cô đã đi ra nước ngoài.

Lại đi rồi. Anh cười khổ, phải thế nào mới nắm chắc được cô đây? Lần trước cô đã đi hơn nửa tháng, lần này cô cũng đi đến hơn một tuần rồi. Ngày nào anh cũng gọi cho cô, ngày nào cũng đến đây đợi với hi vọng cô sẽ sớm về.

Anh từng nghĩ tới chuyện ra nước ngoài tìm cô, nhưng biết đi đâu đây?

Nhìn lên bầu trời xanh trên đầu, cô như một cơn gió, đến rồi lại nhanh phiêu tán vào không khí, cô ở nơi nào anh không thể biết, cũng không có cơ hội được biết.

“Rốt cục thì tôi là gì trong trái tim em đây?”- Cố Hạo Thần hét lên, nhưng đáp lại anh chỉ có căn biệt thự lạnh lẽo sừng sững trước mặt.

Gió ngày một lạnh, gần hết thu, đông sắp sang rồi. Mùa lạnh lẽo trong năm sắp tới.

Mùa đông lạnh lẽo là thế, nhưng có lạnh như trái tim của cô không?

Cố Hạo Thần thất vọng vòng lên cửa xe, mở cửa rồi sập mạnh vào trong.

Anh ngả người ra ghế, nhìn sang ghế bên cạnh. Chiếc xe này anh mới mua và cũng chỉ dành để chở cô. Hôm ấy hai người cùng nhau đi mua sắm, rồi hôm sau lại cùng nhau đi chơi.

Ngày đó sao anh ấy ấm áp mà hôm nay lại thấy lạnh lẽo vậy?

Khởi động xe, đạp ga hết cỡ. Anh không muốn ở lại nơi này nữa, nó chỉ làm anh nhớ cô và thất vọng với chính mình. Anh đường đường Cố thị tổng giám đốc, vậy mà một người con gái lại không thể nắm lấy bên mình.

Ở Mĩ suốt một tuần, rốt cục Triệu Mạn Di đã tra ra tất cả. Tìm được người kia, và thuyết phục được người đó lúc nào cần ra mặt sẽ ra mặt.

Cô chuẩn bị mọi thứ để trở về Đài Bắc, và cũng nghĩ nên gọi một cuộc điện thoại cho tiểu ai oán kia ( =)) )

Hơn tuần nay cứ nhìn thấy điện thoại là cô thấy nó phát sáng, chỉ là một người gọi, cũng làm cô nở nụ cười đến cả ngày, thế nhưng, cô thủy chung không nhấc máy.

Nếu anh có tình cảm với cô, một tuần chẳng lẽ không đợi được?

Bật điện thoại, bấm đến dãy số kia, cô nghe một âm thanh mệt mỏi.

“Di…”- anh thấy cô gọi cho mình, thực sự rất vui, nhưng vì một lí do khiến anh cười không nổi.

Anh… thế nhưng bị ốm.

Triệu Mạn Di thấy giọng anh kì lạ, nhíu đôi mày thanh tú, cô trầm giọng.

“Anh sao vậy?”

Cố Hạo Thần mắt nhắm nghiền, giọng khàn khàn.

“Tôi ốm.”

“Đã uống thuốc chưa?”

Cố Hạo Thần cười khổ sở.

“Chưa. Cho dù có uống cũng chắc không có tác dụng.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...