🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 10: C10: Em coi tôi là gì?

Triệu Mạn Di kéo lên cánh tay mệt mỏi, đặt lên cái đầu đang ê ẩm.

Sao thế này? Sao cô lại có cảm giác như mình vừa trải qua một số kiếp đầy đau đớn như vậy? chân tay như nhũn ra, nơi khó nói kia lại như bị xé rách.

Cựa mình, đây đúng là cực hình mà. Nhìn xung quanh, xác định mọi thứ đều sạch sẽ, cũng không có bị đảo lộn, nhưng ga đệm thì đã được thay mới.

Nhớ tới buổi tối hôm qua, rồi đến tận nửa đêm, Triệu Mạn Di không thể tin nổi là sự thật, nhưng cảm giác đau đớn đã nhắc cho cô biết, cô và Cố Hạo Thần đã có chuyện xảy ra.

Cô cố đưa thân thể mệt mỏi đến gần tủ sát đầu giường, kéo ngăn kéo ra, cô lấy một vỉ thuốc, bấm một viên, cho vào miệng rồi nuốt.

“Này là thói quen của em sao? Di?”- âm thanh lạnh lùng vang lên, toàn bộ quá trình của cô đã vào mắt của Cố Hạo Thần, anh từ từ tiến đến rồi ngồi xuống ghế cạnh giường.

Triệu Mạn Di nhìn anh trong chớp nhoáng rồi cụp mắt xuống, cô còn biết làm sao? Không phải anh nhìn thấy rồi à? Cô đâu cần giải thích gì nữa?

“Tôi vẫn mong em thoải mái với tôi một chút.”- Cố Hạo Thần cười khổ- “Ý tôi là trái tim em ấy.”

“Em sao phải vô tình như vậy? Di? Trái tim em hình thành từ băng sao?”- anh khổ sở nhìn cô.

Lúc này, Triệu Mạn Di ngẩng đầu nhìn anh. Gương mặt tuấn tú lộ ra thần sắc mệt mỏi, râu trên cằm không buồn cạo, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô với ánh mắt bị tổn thương. Anh đang chờ ở cô một câu trả lời.

“Xin lỗi.”- cô mặt không biểu lộ cảm xúc mà nói, rồi cô cúi đầu xuống.

Cô không thể chia tay Cố Thiên Tự bây giờ, không phải vì cô còn yêu anh, mà vì lí do khác, nhưng cũng không thể đến với Cố Hạo Thần. Cô với anh chính là không có kết quả.

Việc cô làm đòi hỏi một sự vững chãi lí trí cực kì lớn. Cô vừa hại Cố gia, lại vừa giúp Cố gia, đây chính là đắc tội với người, cô không thể đối diện Cố Hạo Thần như vậy được.

“Em coi tôi là gì?”- nói xong câu đó, Cố Hạo Thần đứng dậy, cầm áo vest trên ghế rồi quay đi.

Không gian trở lại yên tĩnh, Triệu Mạn Di biết, đây là lần thứ hai anh rời khỏi đây trong tức giận, cũng sẽ là lần cuối cùng.

Hai hôm sau, dưới sự chăm sóc của Lâm Như Lan- cô vợ của Dương Nhậm Vũ, Triệu Mạn Di đã khỏe hơn và quyết định đi làm trở lại, tránh cho Dương Nhậm Vũ khóc lóc oán thán đến long trời lở đất.

“Dự án với Lăng Triền sắp tới giao hết cho phòng thiết kế.”- Triệu Mạn Di ho vài tiếng, uống một chút nước rồi ngả ra sau ghế, có trời mới biết cô mệt mỏi như thế nào.

Dương Nhậm Vũ thấy mình như thoát một kiếp nạn. Mà cũng thấy cái tập đoàn kia may mắn.

Khi Triệu Mạn Di đi Hawaii cũng là lúc họ chuyển hợp đồng tới, anh cân nhắc, xem xét kĩ càng thấy rất ổn, Triệu Mạn Di lại giao toàn quyền cho anh nên anh quyết định đồng ý hợp tác luôn, giúp họ tránh được số kiếp “Trò chuyện phiếm với tổng giám đốc Triệu Thế Vương”. Chủ tịch Lăng Triền cũng vì vậy mà cảm kích Dương Nhậm Vũ mãi không thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...